Cố Cẩm Triều hướng phụ thân và Phùng thị từ biệt.
Cố Cẩm Vinh có chút thất vọng, hắn còn chưa kịp nói với trưởng tỷ mấy câu. Lại hẹn ước chờ qua năm mới, Cố Cẩm Triều phải trở về thăm nhà. Cố Cẩm Triều mỉm cười đáp ứng, thấy Từ Tĩnh Nghi đứng bên cạnh phụ thân đang mỉm cười nhìn mình. Nàng kéo Từ Tĩnh Nghi sang một bên nói chuyện.
“Thân thể của ngài... vẫn chưa có động tĩnh gì sao?”
Từ Tĩnh Nghi ngẩn người, nàng không ngờ Cố Cẩm Triều lại hỏi mình vấn đề này.
Cố Cẩm Triều chỉ nói: “Ngài đừng để ý đến ta, cũng không cần để ý đến mẫu thân của ta. Ta biết phụ thân cả đời này đều không quên được mẫu thân, nhưng người sống mới là quan trọng nhất. Lúc đó ngài gả cho phụ thân ta... ta biết ngài là thích người.”
Từ Tĩnh Nghi nghe lời Cố Cẩm Triều nói, hốc mắt dần dần đỏ lên. Nàng nắm chặt tay Cố Cẩm Triều cười cười: “Ta biết.” Nàng liền nói tiếp, “Như thế này cũng rất tốt, sống bình bình ổn ổn, phụ thân con cũng đối xử với ta rất tốt. Là thật đấy.”
Ngày...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 9.900 linh thạch
Đề xuất Ngọt Sủng: Tiên Hôn Hậu Ngọt