Chương 302: Lai lịch

Sau khi tằng ngoại tôn được bế qua, Kỷ Ngô thị bế dỗ dành một lúc. Bà cười rạng rỡ: "Trông giống hệt vẻ mặt lúc nhỏ của cháu, đôi mắt đặc biệt giống. Lúc cháu mới chào đời ta đi thăm cháu, cứ túm lấy tay áo tổ mẫu không chịu buông."Cố Cẩm Triều cười cười: "Thực sự giống như vậy sao?" Nàng ghé sát lại xem, Trường Tỏa nhỏ dựa vào tã lót đỏ rực đang ngủ say...
Quay lại truyện Lương Trần Mỹ Cẩm
BÌNH LUẬN