Cố Cẩm Triều đợi ròng rã suốt hai canh giờ.Trời đã sập tối hẳn.Mặc dù không đổ tuyết, nhưng gió bấc thổi rát cả mặt, Cố Cẩm Triều đứng quá lâu, tay chân dần dần mất hết tri giác.Nàng lại từ trên ghế đẩu đứng dậy, đi qua đi lại cho ấm người.Đèn đuốc ngoại viện đã thắp lên hết rồi, Thư Nghiên lại lo lắng khôn nguôi bưng giá nến ra, bị Thải Phù đuổi vào trong.Rốt cuộc khi...
Đề xuất Trọng Sinh:
Kẻ Tâm Cơ Muốn Ngồi Mát Ăn Bát Vàng, Ta Giúp Ả Tan Thành Tro Bụi