Tạ Thiệu ngước nhìn Liễu Tương, trong khi Tạ Đạm chăm chú nhìn về phía Kiều Nguyệt Thư.
Qua một hồi lâu, Thái tử trước tiên mở lời: "A Hành, lúc nãy tình勢 bức bách, lời của Quân tướng Vân Huy cũng chẳng hoàn toàn xuất phát từ ý mình. Ngươi hãy tạm thời bình tâm xuống đi."
Tạ Hành giận dữ trừng mắt nhìn Liễu Tương, oai khí quanh người không hề suy giảm một chút nào.
Tạ Thiệu lặng yên một lát rồi quay đầu nhìn Tạ Đạm.
Bản tính Tạ Đạm vốn không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng khi trông thấy tay Kiều Nguyệt Thư siết chặt đến biến dạng, y liền nhìn Tạ Hành nói: "A Hành, nơi này không phải chốn nói chuyện thích hợp, bằng tĩnh tâm tới một nơi yên tĩnh hơn, để Quân tướng Vân Huy giảng rõ hiểu lầm kia, đừng làm người khác kinh sợ."
Tạ Thiệu nghe lời, mắt liếc quanh một lượt.
Chốn này, còn ai khác sao?
Liễu Tương khẽ cau mày.
Nhị hoàng tử này thật ra là thay nàng nói lời hay hay sao? Một mình đối mặt với Tạ Hành chẳng phải là đẩy nàng vào lửa than sao?
Qua một lúc, Tạ Hành không nói lấy một lời, quay người bỏ đi.
Liễu Tương lén ngước mắt nhìn bóng lưng y, lọn tóc bay theo gió nhẹ, trong mắt nàng trông như lông mèo giận dữ dựng ngược lên.
Nàng chợt cảm thấy trước mắt tối sầm.
Hôm nay, e rằng khó đoán định sự sống chết.
Liễu Tương hít sâu một hơi, chầm chậm bước theo phía sau.
Kiều Nguyệt Thư vô thức định bám theo nàng đến để chuộc lỗi, vừa mới bước vài bước thì bị Tạ Đạm gọi lại: "Kiều tứ cô nương."
Kiều Nguyệt Thư dừng chân, ngước mắt nhìn về phía Tạ Đạm.
Tạ Đạm khi nàng ngẩng đầu đã tránh ánh mắt, giọng nói trầm thấp: "Giải nút dây phải do người thắt nó, Kiều cô nương an tâm chịu đựng đi."
Kiều Nguyệt Thư chưng hửng, nhìn Liễu Tương gục đầu xuống, dù nàng không muốn đối diện Tạ Hành, nhưng rất lo cho Liễu Tương.
Tạ Đạm lại nói: "Việc này giữa hai người họ, ngoại nhân không nên xen vào."
Tạ Thiệu nghe thế nhíu mày khẽ.
Dù hắn đoán được trước đó lời Liễu Tương nói có lẽ còn ẩn chứa điều gì khác, cũng biết Tạ Hành không có ý gì đối với Liễu Tương, nhưng lòng vẫn ngầm cảm thấy bất an.
Cuối cùng, Kiều Nguyệt Thư vẫn ở lại, lo lắng bồn chồn cùng Tạ Thiệu và Tạ Đạm cùng chờ đợi.
Phía sau khu vườn này có một ngọn giả sơn, nước nhỏ từ trên đổ xuống tạo thành thác nhỏ dốc nghiêng.
Liễu Tương theo sau đi tới, thấy Tạ Hành đứng trên con đường nhỏ giữa giả sơn, mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm hồ nước trong xanh, phản ứng đầu tiên của nàng là Tạ Hành hẳn đang nghĩ cách dìm chết nàng.
Liễu Tương khẽ dừng bước, lấy hết can đảm đến bên Tạ Hành, cúi đầu hạ mắt: "Thế tử."
Ánh mắt Tạ Hành từ nước hồ chậm chạp chuyển sang nhìn nàng.
Oai khí nghiêm trọng kèm theo uất khí nồng đậm, dần dần áp sát bên nàng, Liễu Tương theo bản năng lùi lại, đến khi dựa lưng vào vách núi không còn nơi lui mới phải dừng bước, khẽ thưa nhận lỗi: "Thế tử, thiếp sai rồi, xin lỗi người."
Tạ Hành đưa tay hằn học nắm chặt cằm nàng, bắt nàng ngẩng đầu lên, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển đến cổ nàng, khe khẽ hỏi: "Muốn chết sao đây?"
Liễu Tương bất đắc dĩ nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sát khí dần tăng cường của y, tâm thần vội vàng suy nghĩ.
Chết ắt không muốn chết, nhưng hiện giờ người kia sắp phát điên vì nàng, không cách nào nói chuyện, nàng phải tính sao khiến y nguôi giận mới có thể chịu nghe nàng đào bới... chuộc lỗi.
Nhưng giờ chỉ sợ nàng vừa mở miệng sẽ bị y giận dữ xé xác.
Sau một lúc im lặng, Liễu Tương ngoan ngoãn nhẹ nhàng ngẩng đầu, đưa cổ vào tay y, nhắm mắt lại.
Dỗ mèo thì phải vuốt ve theo chiều lông.
Gặp tình thế này, đè ra mà véo, dù sao y cũng không thể véo chết nàng được!
Tạ Hành bị phản ứng này làm trố mắt, cơn giận cuồn cuộn trong lòng bỗng ngưng lại một khắc.
Nàng rốt cuộc có ý gì đây?
Ánh mắt Tạ Hành chầm chậm nhìn xuống cổ nàng bị tay mình kẹp, cổ nàng trắng nõn, thanh tú xinh đẹp.
Nhưng giờ này y không có tâm thần ngắm nghía mà nhanh chóng nhìn chằm chằm gương mặt phiền phức kia, tay không khỏi tăng thêm lực: "Ngươi cho rằng ta thế tử không dám sao?"
Liễu Tương từ từ mở mắt, ánh mắt sáng trong lại đầy thương xót: "Thiếp đã phạm tội với thế tử, làm ô danh thế tử, thế tử muốn xử phạt thế nào đều được, thiếp tuyệt không oán thán."
Tạ Hành nhìn nàng hồi lâu, lạnh lùng cười nhạt: "Tốt."
Ngón tay dài dần thu lại, gò má Liễu Tương bắt đầu ửng đỏ, hơi thở trở nên khó nhọc, nhưng nàng vẫn không hề chống đối, cho đến khi lực tay Tạ Hành ngày một mạnh hơn, bàn tay buông lỏng ở bên hông nàng nhẹ nhàng chuyển động.
Nàng chẳng thật sự muốn mạo hiểm mạng sống trong tay y, nếu y thật sự dùng tay nặng, nàng cũng có thể trong chớp mắt thoát khỏi.
Nhưng chưa đến phút cuối cùng, nàng tuyệt không khơi mào làm y tức giận.
Tạ Hành nhìn thấy nàng không hề giữ gìn sức lực, liền khẽ nhíu mày.
Nàng thật sự coi mình như người tùy ý xử lý sao?
Không biết tự lúc nào, y dần dần nhượng bộ bỏ bớt lực.
Bàn tay Liễu Tương cũng chầm chậm thả lỏng.
"Hộc hặc hộc hặc..."
Khi tay Tạ Hành lơi bớt ma lực, Liễu Tương không nhịn được ho khẽ mấy tiếng, ngước mắt nhìn y, trong đáy mắt lấp lánh nước mắt.
Bàn tay Tạ Hành vẫn nhẹ nhàng đỡ trên cổ nàng, đối diện đôi mắt ngây thơ đầy mưu mô, trong đầu y hiện lên những lời nàng vừa rồi ngang ngược:
“Ngươi nói hớ rồi, ta còn hôn hắn.”
“Ta còn nắm tay hắn, cũng là hắn chủ động đặt vào tay ta.”
“Tạ Hành cũng không mắng ta, các ngươi vì sao lại trách ta?”
“Việc khác bất tiện nói với các ngươi, hắn sẽ giận mà.”
Tạ Hành vốn đã nguôi ngoai đôi phần, cơn giận lại dần trỗi lên: "Đừng có vẻ mặt đó mà nhìn ta! Ta thế tử không dễ mềm lòng! Lúc ngươi vu khống ta đâu phải thái độ này."
Nàng một mặt nhận lỗi, một mặt lại cố ý làm y tức giận.
Cớ sao lại tưởng rằng y sẽ dễ dàng bỏ qua?
Liễu Tương bối rối cúi mắt, lúc đó làm cho Nguyễn Thanh Thư tức giận khốn cùng, thì giờ nàng hối hận bội phần, cũng nên biết chớ có lơi lỏng cảnh giác, không biết họ xuất hiện từ khi nào.
Nàng nhẹ nhàng ủ rũ đôi mắt, hơi ướt lộ mi dài cong vút, càng thêm bi thương yếu đuối, vừa mới nảy sinh ý niệm ấy thì bị Tạ Hành đè xuống, y nhanh chóng rời xa tầm mắt, hẳn là y đã phát điên mới nghĩ người đẹp lắm mưu mô kia yếu ớt! Nàng vốn quen làm người tức giận, khờ dại sao lại liên quan?
Đề xuất Hiện Đại: Quan Âm Tống Tử