Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 314

Ngọc đại công tử vốn chỉ biết vỗ tay khen ngợi, bởi do phủ đệ uyên ương của Huyền Trúc đại nhân bị sập.

“Trước hãy để Huyền Trúc trú ngụ trong viện hạ thuộc hạ sao?” Trọng Vân hỏi.

Trước kia Trọng Vân luôn ở tại gian ngoài phòng ngủ của Tạ Hành, tiện chăm sóc ngài, nay có Liễu Tương nhập vào, dĩ nhiên không thể tiếp tục ở trong đó.

Tạ Hành cũng không thiên vị ai, Huyền Trúc có viện ưng có viện, đương nhiên vị ấy cũng không thể thiếu chốn trú chân.

“Không cần,” Tạ Hành hít một hơi sâu, nói: “Hậu viện còn chỗ trống, để y tự chọn, bảo quản gia chuẩn bị đồ dùng theo như trước mà bù lại.”

“Thêm nữa, cấm túc hai tháng!”

Thân vương không có phi tần, phủ đệ phòng trống nhiều, Trọng Vân sắp dạm hỏi, không thuận tiện để Huyền Trúc ở lại.

“Vâng.” Thị vệ đáp rồi lui ra.

Liễu Tương kẹp một quả táo vừa nhai vừa xem cảnh náo nhiệt với tâm tình rất thích thú, ngoài việc tốn kém khoan dung, nàng rất yêu thích những cảnh rộn ràng này.

Cuộc sống ngày càng thêm phần thú vị.

Sau khi sắp xếp xong, Tạ Hành quay nhìn Liễu Tương, nói giọng bình thản: “Nàng xem đủ cảnh náo nhiệt rồi chăng?”

Liễu Tương liếc mắt nhìn đôi mắt phượng đỏ của y mang chút phiền muộn, biết đây là lúc y đang tính chuyện nàng dìu y dạo ban ngày phải trả giá, vội vứt đi hột táo, lại gần y nói: “Nàng cho rằng phu quân xử phạt đúng, Ngọc đại công tử trở về cũng phải chịu phạt.”

Tạ Hành nhìn nàng yên lặng.

Liễu Tương liếc mắt đăm chiêu, nhìn ra ngoài cửa, nói: “Hay là ta đi xem thử? Nghe nói lúc viện sập Mộc Sanh cũng ở đó, không biết nàng ta có bị thương hay không?”

“Về ngay.”

Liễu Tương đổi bước quay trở lại trước mặt Tạ Hành, cười rạng rỡ: “Phu quân, ta đã về.”

Tạ Hành lời lẽ nguội lạnh: “…”

Lâu rồi, Tạ Hành mới bật ra bốn chữ: “Lần sau đừng tái phạm.”

Liễu Tương gật đầu lia lịa: “Vâng.”

Lần sau chắc chắn còn tái phạm.

Nàng khẽ liếc mắt nhìn vật ngọc gắn ở hông y như con mèo nhỏ, cười thầm trong lòng. Chân mèo bé nhỏ khi nổi giận cũng chẳng khác gì, chỉ vội vung giữ chân bông mềm mà phun hơi, nhưng cũng chẳng giơ móng vuốt ra.

Chỉ làm người ta càng thêm muốn vuốt ve.

***

Mùng bảy tháng ba.

Chiếu chỉ từ cung đình ban xuống, thưởng thưởng phạt phạt đợt trận năm năm trước tại Phong Nhai Câu, trọng thưởng cho Trọng Vân và Huyền Trúc chức quan tam phẩm thoái ẩn, không lĩnh thực chức.

Trọng Vân phần nào ngạc nhiên, hỏi Huyền Trúc mãi vẫn không hiểu ý nghĩa đột nhiên ban thưởng này.

Bèn quay sang hỏi Tạ Hành.

Trong cung đột nhiên ban thưởng cho chúng ta vì công trạng năm năm trước, hình như có điều gì khuất tất.

Tạ Hành không trực tiếp đáp lời, chỉ bảo: “Mùng chín tháng ba là một ngày lành.”

Trọng Vân giật mình: “Rồi sao nữa?”

Tạ Hành nhìn chàng từ trên xuống dưới rồi nói: “Viện thủ đại nhân muốn nhận ngươi làm nghĩa tử, ngươi phải may phục mới, bày tỏ sự trọng thị.”

Trọng Vân đáp: “ thuộc hạ lĩnh hội.”

Nhưng điều đó có liên quan gì đến thắc mắc của ta không?

“Từ ngày mùng chín tháng ba cũng phải mặc y phục mới, đi theo ta đến một chốn.” Tạ Hành lại nói: “Mấy ngày này ngươi coi chừng sửa sang lại viện tường, vật liệu cần chắc chắn bền chắc, đừng để mấy ngày nữa lại sập lần nữa.”

Trọng Vân hơi bối rối gật đầu: “Vâng.”

Chàng luôn cảm thấy Thế tử như đang chuẩn bị điều gì, mà dù có cố gắng suy nghĩ cũng không thể hiểu nổi.

Thôi kệ, đến ngày mùng chín, hẳn sẽ rõ.

Trọng Vân vừa ra đi, Liễu Tương đã xông vào kêu than: “Phu quân, Tiểu Đoản Thối lại bắt nạt ta.”

Tạ Hành nhìn vật đáng thương nàng đang cầm trên tay, vội tới ôm vào lòng an ủi một lúc mới ngước mắt nói: “Vân Huy Tướng Quân trình bày xem, nó làm sao bắt nạt nàng được?”

Liễu Tương cương quyết đáp: “Nó tự chạy vào phòng ta, lại không cho ta ôm, không cho ta sờ, đó là bắt nạt ta!”

Tạ Hành trầm ngâm: “…”

Y nghiến nhẹ tay lên chân tay nhỏ bé chìa ra: “Ngươi làm nó sợ rồi đấy.”

Liễu Tương liếc y với vẻ bất mãn, bật nhiên hỏi: “Ngươi thích ta hơn hay thích nó hơn?”

Tạ Hành vừa cười vừa khóc gõ nhẹ trán nàng: “Vân Huy Tướng Quân giỏi lắm, còn biết ghen với mèo rồi.”

Liễu Tương bám sát y, vòi vĩnh: “Không thèm, mau nói đi.”

“Phu quân mau nói ngươi thích ai hơn?”

“Phu quân, phu quân…”

Tạ Hành bị nàng níu không rời, đành dừng bước, vô lực nói: “Thích nàng nhất.”

Liễu Tương liền vươn tay xoa đầu Tiểu Đoản Thối: “Nghe thấy chưa, nó thích ta hơn.”

Nói xong nàng đổi ngón tay thành lòng bàn tay xoa đầu mèo, càng xoa càng say mê, dựa dẫm nơi bọc yên Tạ Hành, mặt áp sát vào lông mềm của mèo, cọ cọ nhè nhẹ.

Tạ Hành thầm nghĩ: hóa ra từ lâu Tiểu Đoản Thối mới không cho nàng ôm là vậy.

Đợi Liễu Tương vuốt ve càng hồi lâu, Tiểu Đoản Thối cũng mềm nhũn than vãn, Tạ Hành mới tách hai người ra.

Liễu Tương vẫn còn lưu luyến.

Thú cưng mềm mại thơm tho này càng vuốt càng nghiện.

Giống y ấy.

Mèo được Tạ Hành thả ra, Liễu Tương liền bám sát thân y, luôn muốn ngồi gần khi uống trà.

Trong phòng, Tạ Hành chịu đựng để nàng tự do dựa dẫm.

Khi Trọng Vân bước vào, thấy Tạ Hành đang đưa chén trà đến tận miệng Liễu Tương.

Trọng Vân trầm trồ: “…”

Thế tử đã thành thân, quả thật như người khác hẳn rồi!

Không còn mặt mũi nhìn nữa.

Trọng Vân chần chừ trước cửa một lát, cảm thấy dù có dùng gỗ cũng không thể tự quyết định nên lặng lẽ quay bước rời đi.

Ngày ấy hai người dính lấy nhau suốt ngày, trời mới chập tối đã yên giấc.

Trọng Vân lại đến rồi lại chịu cảnh trống vắng, lúc đang ngoài vườn buồn bã, bỗng tiếng Huyền Trúc vang lên: “ Tân hôn phu thê chẳng đều thế sao?”

Hận không thể lúc nào cũng gắn bó bên nhau.

Trọng Vân ngạc nhiên: “Ngươi đến khi nào vậy?”

Chàng hoàn toàn không hay biết.

Lanh lợi, Trọng Vân đến gần Huyền Trúc, khéo léo bắt mạch y, lát sau mặt liền tươi cười: “Nội lực của ngươi đã hồi phục được ba phần rồi.”

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Bạn Trai Của Cô Bạn Thân Đã Cưu Mang Tôi
Quay lại truyện Lương Duyên Trời Định
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện