Vận may của nàng thật khéo, vừa hồi kinh đã gặp được bậc lang quân tuyệt sắc đến vậy!
“À phải rồi, chàng tên là gì?”
Tạ Hành ôn tồn đáp: “Ta là Tạ Hành.”
“Ồ, ta là Liễu Tương.”
Liễu Tương nói đoạn, lại khẽ nhíu mày, lòng dấy lên chút nghi hoặc.
Sao nàng lại thấy cái tên này có phần quen thuộc?
Nhưng nàng chưa từng đặt chân đến Ngọc Kinh, lẽ nào đã nghe qua bao giờ?
“Ta biết.” Tạ Hành ôn tồn nói.
“Chàng làm sao biết?”
“Vân Huy Tướng Quân lừng danh, nữ tướng đầu tiên của triều ta, ai mà chẳng hay?”
Tạ Hành ôm chặt nàng, giọng nói từ tốn cất lên.
Liễu Tương lại khẽ “ồ” một tiếng.
Giữa đêm đông lạnh giá, vòng tay ấm áp lại có phần quen thuộc khiến Liễu Tương mơ màng muốn ngủ. Chẳng rõ do men say hay vì thương tích trong người, chẳng bao lâu sau nàng đã từ từ nhắm mắt lại.
Tạ Hành nhanh chóng nhận ra, chàng điều chỉnh tư thế để nàng ngủ được thoải mái hơn. Đợi người đã say giấc, chàng liền ôm ngang eo nàng, chầm chậm bước xuống cầu vòm.
Đúng lúc này, trên trời bỗng nhiên tuyết bắt đầu rơi lất phất.
Trọng Vân đã sớm chuẩn bị, liền giương ô đón lên.
Tạ Hành khẽ liếc hắn một cái, hắn liền chột dạ cúi đầu.
Ra khỏi cửa cung, hắn mới dám khẽ hỏi: “Thế tử, người muốn đi đâu?”
Tạ Hành thản nhiên đáp: “Đến Tướng Quân phủ.”
Dù đã có thánh chỉ ban hôn, nhưng trước khi thành thân, chàng cũng chẳng thể giữa đêm khuya, dưới bao cặp mắt dõi theo mà đưa nàng về Vương phủ.
Vả lại, chàng cũng chưa từng ghé thăm viện của nàng bao giờ.
Sáng hôm sau, Liễu Tương mãi đến khi trời đã rạng mới thức giấc.
Mộ Vũ hầu hạ nàng rửa mặt xong xuôi, bèn thưa: “Cô nương, Thế tử vẫn đang đợi cô nương dùng bữa sáng.”
Liễu Tương xoa xoa cái đầu còn choáng váng, tiện miệng hỏi: “Thế tử nào cơ?”
Mộ Vũ liếc nhìn nàng một cái: “…Là phu quân mà cô nương đã ‘cướp’ về từ yến tiệc mừng công đêm qua đó ạ.”
Động tác của Liễu Tương dần khựng lại.
“Cô nương không nhớ sao? Đêm qua cô nương ôm chặt lấy người ta không buông, nhất quyết giữ người ở lại phủ đó ạ.” Mộ Vũ nói.
Liễu Tương: “…”
Sự mơ hồ lúc mới tỉnh giấc dần tan biến, nàng từ từ ngẩng đầu nhìn Mộ Vũ.
Cái gì mà, phu quân nàng ‘cướp’ về?
Theo lời Mộ Vũ nhắc nhở, những mảnh ký ức rời rạc dần tụ lại trong tâm trí, mơ hồ kết thành từng bức họa. Nhưng có lẽ vì đầu óc còn mang thương tích, những cảnh tượng ấy đều mờ nhạt vô cùng, chỉ cần nàng cố sức nghĩ suy là đầu lại bắt đầu đau nhức.
Nhưng nàng vẫn lờ mờ nhớ rằng có chuyện như vậy.
Nàng dường như đã gặp một vị lang quân tuyệt sắc, nhưng giờ đây lại chẳng thể nhớ rõ dung nhan ấy. Nàng nhớ mình đã hỏi chàng có bằng lòng theo nàng về không, rồi sau đó…
Chàng ấy hình như thật sự đã theo nàng về!
Liễu Tương giật mình, bật phắt dậy khỏi bàn trang điểm.
Nàng thật sự đã ‘mang’ người về rồi sao?!
“Người đâu rồi?”
Mộ Vũ: “Đang ở phòng ăn ạ.”
Liễu Tương lập tức sải bước nhanh về phía phòng ăn.
Trên đường đi, từng thước ảnh nối tiếp nhau lướt qua tâm trí nàng.
‘Ngươi hãy nhìn kỹ chàng đi, có thích không? Nếu thích, để chàng làm phu quân của ngươi thì sao?’
‘Vậy thì, Trẫm sẽ ban hôn cho hai ngươi.’
‘Ngươi tên là gì?’
‘Tạ Hành.’
‘Ta là Liễu Tương.’
‘Chàng có lạnh không?’
‘Không lạnh.’
‘Ta hơi lạnh, có thể ôm một lát không?’
“Được thôi, chàng cứ ôm đi.”
Đến bên ngoài phòng ăn, nàng dừng bước trước cửa, chần chừ mãi không dám đặt chân vào. Thần sắc nàng lúc này thật khó tả xiết.
Nàng biết tật xấu của mình, trước đây cũng từng gặp không ít người tuấn tú, nhưng cùng lắm cũng chỉ là ngắm nhìn thêm vài lần, hoặc nếu có cơ hội thích hợp thì tiến đến nói vài câu. Chưa bao giờ lại đường đột như đêm qua.
Say rượu quả nhiên làm hỏng việc, nàng thật sự đã bị ma xui quỷ khiến!
Nhưng sự việc đã rồi, trốn tránh rốt cuộc cũng vô ích. Liễu Tương hít một hơi thật sâu, bước vào phòng ăn.
Khi nàng bước vào, người đang ngồi trên ghế liền ngẩng mắt nhìn tới.
Vị lang quân tay cầm một quyển sách, khuỷu tay chống bên má, ống tay áo gấm vân mây thêu kim tuyến buông lơi. Ba ngàn sợi tóc chỉ dùng một cây trâm ngọc vấn nửa, còn lại buông xõa đến ngang lưng.
Đôi mắt đẹp ấy vừa lười biếng vừa cao ngạo, nhưng khoảnh khắc nhìn về phía nàng lại trở nên sâu thẳm và dịu dàng.
Hơi thở của Liễu Tương ngưng lại vài nhịp.
Không, đêm qua nàng không phải bị ma xui quỷ khiến, mà là bị sắc đẹp mê hoặc tâm trí!
“Chàng chính là phu quân mà ta đã ‘cướp’ về đêm qua sao?”
Lại một lần nữa, thân thể nhanh hơn lý trí. Khi nàng kịp phản ứng, thì đã đứng trước mặt người rồi.
Tạ Hành nhìn cô nương trước mặt đang không chớp mắt nhìn mình, từ từ đặt sách xuống, đón lấy ánh mắt nàng: “Phải.”
“Nàng còn ưng ý không?”
Giọng điệu của lang quân dường như trời sinh đã mang theo vài phần đạm bạc, nhưng ngữ khí lúc này lại có thể nói là ôn hòa. Má Liễu Tương tức thì ửng hồng.
“Ưng ý.”
Nàng nghe thấy giọng mình vui vẻ hớn hở.
Vô cùng ưng ý.
Vừa rồi nàng hối hận bao nhiêu, giờ đây lại hoan hỉ bấy nhiêu.
Tạ Hành nghe ra sự xúc động trong giọng nàng, khóe môi bất giác khẽ cong lên.
Dù có mất trí nhớ, nữ lưu manh quả nhiên vẫn là nữ lưu manh.
Tạ Hành từ từ đứng dậy, hỏi: “Có thể dùng bữa sáng rồi chứ?”
Ống tay áo lướt qua cánh tay, thoảng qua một làn hương đàn mộc và dược liệu thoang thoảng. Liễu Tương tâm thần khẽ rung động, vô thức xoay gót chân bước theo: “Được thôi.”
Nàng thật là tạo nghiệt, sao có thể để tiểu tiên quân tuấn mỹ đến vậy phải đợi nàng dùng bữa sáng chứ?
Hai người ngồi xuống trước bàn, Mộ Vũ liền sai người bưng bữa sáng lên.
Ăn không nói, ngủ không rằng.
Liễu Tương vừa ăn, vừa quang minh chính đại lén nhìn người bên cạnh.
Lang quân tuấn tú dùng bữa cũng thật đẹp mắt, càng nhìn càng không thể rời mắt. Trong lòng nàng liền không khỏi nảy sinh một thắc mắc.
Mộ Vũ nói chàng là Thế tử, thân phận hiển nhiên là cao quý vô cùng. Lại còn tuấn mỹ đến vậy, chắc chắn không phải nói ‘cướp’ là có thể ‘cướp’ đi được. Vậy nên, đêm qua vì sao chàng lại bằng lòng theo nàng về?
Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả