Sau hai khắc, nàng mơ hồ trông thấy gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên.Nhưng vị thế tử vàng ngọc kia cứng rắn chẳng hé răng nửa lời, tay cũng chẳng chút nào buông lỏng.Tạ Hành nào phải muốn gắng gượng, mà bởi lẽ vừa rồi hắn đã thốt ra lời lẽ như vậy, giờ khắc này thật chẳng còn mặt mũi nào buông tay ôm nàng.Thôi vậy, chẳng qua chỉ nửa canh giờ.Ráng chịu một chút...Mu bàn...
Đề xuất Cổ Đại:
Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán