Chương 133: Vấp tường

"Thẩm Thành? Xa vậy sao."Ôn Nghênh ngẩng mặt lên, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng trong lòng lại lập tức sướng rơn.Đúng là trời giúp ta mà!Nàng đang lo tối nay phải tìm cớ gì để lẻn ra ngoài hội quân với Hoắc Ngọc Nhi, Chu Ngọc Trưng đi công tác thế này, chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.Tốt quá rồi!Nàng cố nén khóe môi đang muốn cong lên, giả vờ ra vẻ vô cùng quyến luyến...
BÌNH LUẬN