Lông mi Ninh Huyên Nhi run lên, trong mắt dấy lên vài phần mờ mịt: "Mẫu thân nói vậy là có ý gì?"
La Yên Hà cười nhạt đầy cảm khái, khăn lụa trong tay bị vò thành một đoàn.
"Với gia thế của ta, vốn dĩ không có cách nào gả cho lão gia."
"Tạ phủ vốn là danh gia vọng tộc, năm đó lão gia sau khi đỗ tiến sĩ liền rất được Tiên đế ưu ái, lại sinh ra tuấn tú phong lưu, một khi vào Hàn Lâm Viện, nổi danh nhất thời, biết bao người muốn ông ấy làm con rể hiền của mình."
La Yên Hà nhớ lại chuyện xưa, khuôn mặt vốn kiên cường lộ ra vài phần yếu đuối: "Chỉ là phụ thân ta và lão thái gia từng có giao tình vào sinh ra tử, sớm đã định ra hôn ước này, cái danh Tạ phu nhân này cuối cùng mới rơi xuống đầu ta."
"Đêm tân hôn, lão gia từng hứa với ta tuyệt đối sẽ không nạp thiếp, cùng ta một đời một kiếp một đôi người."
Ánh mắt Ninh Huyên Nhi dao động, nghiêm túc yên lặng lắng nghe lời La Yên Hà.
"Tìm được như ý lang quân, có được địa vị vẻ vang, thế gian viên mãn nhất cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Ta vốn tưởng là như vậy."
La Yên Hà nhuộm móng tay đỏ thẫm cắm sâu vào khăn lụa, giọng nói có chút nghẹn ngào: "Vợ chồng sống với nhau chưa được bao lâu, ta liền phát hiện ông ấy sớm đã nuôi ngoại thất bên ngoài phủ từ trước khi cưới."
Ninh Huyên Nhi giật giật khóe mắt, giận từ trong lòng mà ra.
Thích giả vờ thâm tình, không nạp thiếp, nhưng không ngăn cản ông ta vụng trộm bên ngoài a!
"Lúc đó ta tưởng rằng, chúng ta có vài phần tình ý, lại vì tuổi trẻ chưa hiểu chuyện, liền mượn chuyện này cãi nhau to với ông ấy một trận, kết quả, kết quả..."
La Yên Hà kể ra nỗi uất ức nuốt vào bụng bao năm qua, nhất thời có chút không kiểm soát được cảm xúc của mình, nước mắt như mưa.
Giữa mày Ninh Huyên Nhi nhíu chặt, đỡ lấy thân thể La Yên Hà, lo lắng nói: "Ông ta đã làm gì?"
La Yên Hà bình ổn tiếng nức nở, dùng khăn lụa lau đi nước mắt nơi khóe mắt: "Ông ấy nói, nếu ta đã biết rồi, thì hãy làm một người rộng lượng, cho phép ông ấy nạp những ngoại thất đó vào phủ, nếu không sẽ lấy lý do ghen tuông, hưu bỏ ta."
"Kể từ đó, ông ấy liền như biến thành người khác, đối với ta động một chút là châm chọc khiêu khích, dùng lời nói chèn ép."
"Ta sợ địa vị hiển hách khó khăn lắm mới có được này tan thành mây khói, sợ trở thành người vợ bị bỏ rơi, biến thành trò cười của cả kinh thành, vì thế càng thêm cẩn trọng từng li từng tí, hoàn toàn sống dưới cái bóng của ông ấy, cho đến khi ông ấy vào tù, ta mới được tái sinh..."
Ninh Huyên Nhi cắn chặt môi, như chính mình trải qua mà cảm thấy đau khổ thay cho bà: "Mẫu thân..."
La Yên Hà cười tự giễu: "Ta nói với con những điều này, cũng không phải để cầu xin sự đồng cảm của con, chỉ là gần đây luôn cảm thấy sám hối."
"Hạc Nhi sinh ra đã khác thường, không có hỉ nộ ái ố của người thường, điểm này khiến lão gia ghét cay ghét đắng, mà ta, lại trở thành cây roi trong tay ông ấy quất về phía Hạc Nhi, mà còn không hay không biết."
La Yên Hà nhìn Ninh Huyên Nhi, đau thương run giọng nói: "Ta vì muốn nhận được sự công nhận của phu quân, sự khen ngợi của phu quân, hết lần này đến lần khác mắng mỏ nó, đánh đập nó, cho đến khi ánh sáng trong mắt đứa trẻ nhỏ bé kia, hoàn toàn tắt ngấm."
"Nó biết khóc biết cười rồi, giống một người bình thường rồi, nhưng không còn là chính nó nữa."
Trái tim Ninh Huyên Nhi từ nãy giờ cứ như bị kim châm đau nhói.
Nàng tưởng rằng Tạ Chẩm Hạc là con cưng của trời, hẳn là từ nhỏ đến lớn được người nhà trăm chiều thuận theo che chở mà lớn lên.
Lại không ngờ, dưới vẻ ngoài quang phong tễ nguyệt, khiến người ta ghen tị của hắn, lại ẩn giấu những quá khứ này.
Lực đạo nắm tràng hạt của La Yên Hà mạnh hơn một chút, hít một hơi, lại chậm rãi thở ra.
"Thôi, tự nhiên lại nói với con nhiều như vậy, lại quên mất hôm nay còn có chuyện quan trọng muốn báo cho con."
La Yên Hà nhìn Ninh Huyên Nhi, gượng cười nói: "Có lẽ tuổi lớn rồi, liền thích nhớ lại chuyện xưa."
Ninh Huyên Nhi lắc đầu, chân thành nói: "Không phải như vậy đâu mẫu thân. Con rất vui vì người chịu nói với con những điều này, sau này con cũng sẽ thường xuyên đến bồi người."
La Yên Hà cúi đầu mỉm cười, cười khẽ vài tiếng: "Huyên Nhi đúng là khéo miệng, thảo nào Hạc Nhi thương xót con như vậy, người làm mẹ như ta nhìn thấy, cũng thật lòng mừng cho các con."
Ninh Huyên Nhi mím môi, cười e thẹn.
La Yên Hà tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay xuống, mở tay Ninh Huyên Nhi ra, đặt nó vào lòng bàn tay nàng.
Ninh Huyên Nhi sửng sốt, có chút luống cuống nhìn La Yên Hà.
La Yên Hà cười với nàng, cho dù năm tháng đã để lại dấu vết trên khuôn mặt bà, cũng không che giấu được dung nhan tuyệt sắc năm xưa của bà.
Lúc này Ninh Huyên Nhi mới nhận ra, La Yên Hà và Tạ Chẩm Hạc sinh ra giống nhau đến thế.
Đôi mắt hoa đào vài phần già nua, nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng của La Yên Hà cong lên: "Huyên Nhi, con may mắn hơn ta, có cảnh ngộ tương tự với ta thời trẻ, nhưng lại gặp được một người thật lòng đối đãi với con."
"Chiếc vòng ngọc này, là lão thái thái giao cho ta sau khi ta sinh hạ Hạc Nhi, là biểu tượng quyền lực chấp chưởng trung quỹ của cả Tạ phủ."
"Có nó, con chính là nữ chủ nhân của Tạ phủ theo đúng nghĩa rồi."
Ninh Huyên Nhi bỗng cảm thấy trên tay như nặng ngàn cân, cẩn thận từng li từng tí nâng niu chiếc vòng ngọc đó.
La Yên Hà khôi phục hình tượng chủ mẫu ung dung điềm tĩnh ngày thường, cười ung dung nói: "Sau này quản lý gia đình nếu có thắc mắc và khó khăn gì, cứ việc đến tìm ta là được."
Khi trở về Lai Hạc Viện, sắc trời đã dần tối, đến giờ hẹn cùng Tạ Chẩm Hạc đọc sách.
Giày thêu bước vào viện chưa được mấy bước, Ninh Huyên Nhi liền nhìn thấy bóng dáng màu xanh phỉ thúy đứng dưới gốc cây ngọc lan.
Tạ Chẩm Hạc nhìn thấy nàng, thần tình lộ ra vài phần vui vẻ, đợi đến khi Ninh Huyên Nhi đi đến trước mặt mình, liền cúi người ôm nàng vào lòng.
Sắc mặt Ninh Huyên Nhi đỏ lên, nhưng bàn tay nhỏ vẫn thành thật vòng qua eo Tạ Chẩm Hạc.
Phải nói là, vợ chồng thật sự đúng là tốt, muốn ôm thì ôm, không cần giống như trước kia che che giấu giấu, trốn đông trốn tây.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau dưới gốc cây một hồi lâu, Tạ Chẩm Hạc mới buông nàng ra, giọng mềm mại nói: "Ta nhớ nàng lắm."
Tim Ninh Huyên Nhi đập nhanh hơn, mí mắt chớp chớp: "Không phải trước khi ra cửa mới gặp sao?"
Tạ Chẩm Hạc tựa trán vào trán nàng, giọng nói mơ hồ lại dính nhớp, có vài phần ý vị làm nũng.
"Ừ, nhưng cứ nhớ đấy, một lúc không gặp cũng nhớ, một khắc không gặp cũng nhớ."
Hai má Ninh Huyên Nhi nóng đến mức có thể nấu thức ăn rồi, khóe miệng lại ngọt ngào cong lên, gần như muốn nhếch đến tận mang tai.
Nhưng hai người còn chưa dính nhau được bao lâu, Tạ Chẩm Hạc liền vô tình phá hỏng phong cảnh: "Huyên Nhi, nên tập viết rồi."
"..."
Ninh Huyên Nhi mạnh mẽ vùng ra khỏi lòng Tạ Chẩm Hạc, mặt nhăn thành một đoàn.
Tạ Chẩm Hạc trong lòng biết rõ tiểu thê tử của hắn vẫn không tình nguyện, vì thế giơ một ngón tay lên, nhạt giọng nói: "Bánh hạnh nhân đã để trong thư phòng rồi, Huyên Nhi muốn ăn trước, hay học trước?"
Không ngờ còn có đường lui chọn khổ trước sướng sau, Ninh Huyên Nhi lập tức đứng thẳng, lớn tiếng nói: "Ăn trước!"
Ninh Huyên Nhi ngồi trong lòng Tạ Chẩm Hạc, cầm miếng bánh hạnh nhân cuối cùng, rơi vào trầm tư.
Ăn hay là không ăn đây.
Nếu ăn chậm hơn chút nữa, là có thể kéo dài thêm một lúc, cũng có thể bớt đi một chút thời gian tập viết.
Nhưng nếu không ăn nhanh chút, bánh hạnh nhân này nguội rồi sẽ không ngon nữa.
Thật là một sự lựa chọn khó khăn.
Tạ Chẩm Hạc thấy Ninh Huyên Nhi nhìn chằm chằm một miếng bánh hạnh nhân, vẻ mặt đấu tranh tư tưởng, u u nói: "Huyên Nhi còn không ăn, thời gian tập viết sẽ lùi lại phía sau đấy."
"Cái gì!"
Đầu óc còn chưa phản ứng lại, bánh hạnh nhân đã vào trong miệng rồi.
Ninh Huyên Nhi miệng ngậm bánh hạnh nhân, nói năng không rõ lúng búng: "A Hạc, chàng quá xấu xa."
Tạ Chẩm Hạc tuy không nghe rõ nàng nói gì, nhưng có thể lĩnh hội được ý của nàng, ngậm cười dùng khăn tay của mình lau sạch ngón tay dính vụn bánh của Ninh Huyên Nhi, đặt một nụ hôn bên tai nàng.
"Huyên Nhi, người ta đều nói 'giấy thượng đắc lai chung giác thiển, tuyệt tri thử sự tại cung hành' (những điều học được từ sách vở cuối cùng vẫn cảm thấy nông cạn, muốn thấu hiểu triệt để sự việc phải tự mình thực hành), đã muốn tri hành hợp nhất, chi bằng chúng ta vừa luyện chữ, vừa học nhận mặt chữ đi."
Ninh Huyên Nhi còn chưa bắt đầu học, liền ngáp một cái, mắt ngấn lệ nói: "Được thôi."
Dù sao học cái gì đối với nàng mà nói cũng đều vô vị như nhau.
Tạ Chẩm Hạc nghe vậy ý cười bên khóe miệng càng sâu, cầm lấy bút lông sói đặt trên giá bút bên cạnh, đặt vào lòng bàn tay Ninh Huyên Nhi, tay cầm tay dạy nàng cách cầm bút.
"Ngón trỏ và ngón út cầm bút, ngón giữa và ngón áp út cong lại đặt sau thân bút, sau đó dựng thân bút lên."
Tạ Chẩm Hạc điều chỉnh tư thế cầm bút của Ninh Huyên Nhi, giọng nói trầm ổn như dòng nước róc rách.
Ninh Huyên Nhi ngoan ngoãn để hắn bài bố, sau đó nhìn thần tình nghiêm túc của Tạ Chẩm Hạc đến xuất thần.
Dung nhan hắn vốn đã thanh sơ xinh đẹp, lúc chuyên chú giữa mày còn hơi nhíu lại, khiến cả người càng thêm tuấn mỹ, làm người ta tâm thần dao động.
Tạ Chẩm Hạc chú ý tới sự thất thần của nàng, nhéo nhéo eo nàng: "Nghĩ gì thế?"
Ninh Huyên Nhi rùng mình một cái, mạnh mẽ lắc đầu: "Không, không có gì."
Nàng vội vàng chuyên tâm nhìn bút lông đang cầm trên tay, sau đó thử chấm mực vẽ vài nét lên giấy tuyên.
Cảnh tượng hạ bút nở hoa trong tưởng tượng không xuất hiện, trên giấy tuyên chỉ xuất hiện vài cục mực lởm chởm.
"Ách..."
Ninh Huyên Nhi nhìn "bút tích thực" của mình, lại nhìn Tạ Chẩm Hạc, quẫn bách nói: "Tại sao ta viết ra lại khác với chàng?"
Tạ Chẩm Hạc bật cười: "Phải đảm bảo ngòi bút luôn đứng trên giấy, đồng thời khi hành văn nặng nhẹ nhanh chậm đều phải có chừng mực, nếu không sẽ biến thành như vậy."
Ninh Huyên Nhi nghe như lọt vào trong sương mù, đầu óc bắt đầu thắt nút.
"Nhưng mới bắt đầu đều như vậy cả, không cần vội vàng nhất thời."
Tạ Chẩm Hạc khi dạy người khác luôn ôn nhu kiên nhẫn, ngược lại rất thích hợp làm thầy.
Trong lòng Ninh Huyên Nhi khẽ động, sau khi thu lại chút tâm tư kiều diễm đó, lại thấy Tạ Chẩm Hạc lật điển tịch bên cạnh ra.
Ninh Huyên Nhi thuận miệng nói: "Đây là cái phải học hôm nay?"
Tạ Chẩm Hạc gật đầu, sau đó mở ra trước mặt Ninh Huyên Nhi: "Ừ, đây là 《Tam Tự Kinh》, thường là sách vỡ lòng cho con cái nhà quan lại, hiện giờ dùng cho nàng ngược lại cũng thích hợp."
Ninh Huyên Nhi "ồ" một tiếng, sau đó liền dưới sự hướng dẫn của Tạ Chẩm Hạc dùng chữ như bùa vẽ quỷ sao chép lại nội dung 《Tam Tự Kinh》.
Ninh Huyên Nhi tuy không biết chữ, nhưng rất thông minh, sau khi qua miệng Tạ Chẩm Hạc đọc ra, cũng sẽ không cảm thấy nội dung văn chương tối nghĩa, ngược lại có thể lờ mờ lĩnh hội hàm nghĩa trong đó.
"Nhân chi sơ, tính bản thiện..."
Tạ Chẩm Hạc nhẹ giọng đọc nội dung trong 《Tam Tự Kinh》, người nói vô tình nhưng người nghe hữu ý.
Ninh Huyên Nhi chợt nhớ lại lời La Yên Hà nói với mình hôm nay.
Động tác trên tay nàng khựng lại, ngòi bút loang ra một vệt mực nhỏ trên trang giấy ố vàng.
"A Hạc, mẫu thân nói với ta, chuyện lúc nhỏ của chàng."
Đuôi lông mày Tạ Chẩm Hạc khẽ nhướng, khóe môi nhàn nhạt nhếch lên: "Sao vậy?"
"Lúc đó chàng còn nhỏ như vậy, lại phải chịu đựng ánh mắt dị nghị, còn phải cả ngày bị người thân cận nhất hành hạ thể xác và tinh thần, nhất định rất đau khổ nhỉ."
Ninh Huyên Nhi cảm thấy trong lòng chua xót, rũ mắt nói: "Ta rất đau lòng, chưa từng tham dự vào quá khứ của chàng."
"Cũng không thể nói cho chàng biết, chàng thiếu hụt tình cảm, không phải chàng máu lạnh vô tình, cũng không phải lỗi của chàng, trời có sập xuống, có ta bồi chàng."
Thần tình luôn ung dung của Tạ Chẩm Hạc không giữ được nữa, nụ cười giả tạo như mặt nạ nứt ra vài đường.
"Huyên Nhi..."
Hắn tưởng rằng, Ninh Huyên Nhi sẽ an ủi hắn, sẽ đồng cảm với hắn.
Lại chưa từng nghĩ tới, nàng sẽ không nói gì cả, không phán xét gì cả.
Chỉ lẳng lặng nói với hắn, bất luận thế nào, nàng đều sẽ bồi hắn.
Trái tim vốn chỉ đập vì nàng của Tạ Chẩm Hạc, nhảy nhót càng thêm kịch liệt.
Hắn không nhịn được nữa, ấn lấy hai vai Ninh Huyên Nhi, cúi mặt tìm kiếm đôi môi ngọt ngào của thiếu nữ.
Chữ vừa viết xong bị mực ở ngòi bút làm nhòe, thư phòng vốn chỉ có tiếng lật sách viết chữ yên tĩnh, lập tức vang lên tiếng môi lưỡi quấn quýt khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Không phải nói tập viết sao, sao mạc danh kỳ diệu lại hôn nhau rồi.
Những lúc thế này, Ninh Huyên Nhi vẫn không hợp thời nghĩ như vậy.
Đề xuất Hiện Đại: Đập Nồi Bán Sắt Đi Học