Thang Trường Quân sững người một lúc, tuy không biết tại sao, nhưng xe đã chuẩn bị rẽ trái rồi, ông vội vàng dặn dò thư ký, “Đi thẳng đi thẳng! Đừng rẽ!”
Thư ký có chút thắc mắc, “Đi thẳng phải đi vòng một vòng lớn, mất thêm mười phút nữa, có khi không kịp cuộc họp đâu ạ.”
Đầu dây bên kia giọng của Nam Sơn lại vang lên, “Thành chủ, ngài có đại kiếp, mạng quan trọng hay cuộc họp quan trọng, ngài tự mình lựa chọn đi.”
Nói xong, Nam Sơn liền cúp điện thoại, Thang Trường Quân hôm nay đi ra ngoài vốn đã có chút tâm thần bất định, luôn có một cảm giác lo lắng bồn chồn, nghe Nam Sơn nói vậy, liền lập tức bảo thư ký, “Đi thẳng, mau đi thẳng!”
Thư ký không nói thêm gì nữa, đang định bật đèn xi nhan rẽ trái, đành phải tắt đèn, đi thẳng về phía trước.
Ngay lúc này, một chiếc xe tải từ bên trái lao thẳng tới, dường như không kiểm soát được tốc độ, quét ngang qua cách xe của họ chỉ một mét, mà đối diện lại có một chiếc xe tải khác đi tới, hai chiếc xe tải “ầm” một tiếng phát ra tiếng động cực lớn, đâm sầm vào nhau dữ dội.
Nếu không phải họ thay đổi hướng đi, chiếc xe này đã bị hai chiếc xe tải ép thành bánh kẹp thịt rồi!
Mồ hôi lạnh trên trán Thang Trường Quân và thư ký đồng thời túa ra, cả người không ngừng run rẩy, hồi lâu sau mới hơi bình tĩnh lại được một chút.
“Cậu còn lái xe được không, hay là tấp vào lề nghỉ một lát đi.”
Sắc mặt thư ký trắng bệch, không còn chút máu, gượng ép lái xe một đoạn ngắn, tìm một chỗ đậu xe dừng lại để thở phào cái đã.
Thang Trường Quân không nói hai lời, gọi lại cho Nam Sơn.
“Nam Sơn huynh, vừa rồi đều nhờ có anh, thật sự quá huyền môn rồi. Sao anh lại biết chuyện này?”
Hóa ra, Ngu Tiểu La sáng sớm thức dậy, thấy tin nhắn Tiểu Tiên Tiên gửi tới liền nhíu mày, nói Thượng Quan Bội Ngọc bị người ta sai khiến muốn hại Thành chủ, cô cũng không biết Thành chủ là ai, bèn gọi điện cho Nam Sơn.
Nam Sơn nói thành Khang Ba có ba Thành chủ, một Thành chủ chính và hai Phó thành chủ.
Thế là Ngu Tiểu La lên mạng tìm ảnh của ba vị Thành chủ này, đột nhiên phát hiện Thành chủ chính Thang Trường Quân có hung quang chi tai, hơn nữa rất có thể sẽ xảy ra ngay lập tức.
Vì vậy liền lập tức bảo Nam Sơn thông báo cho Thang Trường Quân, may mà thông báo kịp thời, giúp Thang Trường Quân và thư ký thoát được kiếp nạn này.
Chỉ kém vài giây nữa thôi là họ đã bị Thượng Quan Bội Ngọc xử lý rồi.
“Là Ngu Tiểu La của Huyền Học Quán nhà họ Ngu tính ra đấy, cô ấy vừa thông báo cho tôi, nói ngài sẽ có đại kiếp, bảo ngài lập tức chuyển làn xe.”
Cô ấy? Bởi vì danh tiếng của Ngu Tiểu La gần đây thực sự rất lớn, cho nên Thang thành chủ cũng ít nhiều biết đến.
Bây giờ ông còn tâm trí đâu mà đi họp hành gì nữa, bảo thư ký hủy cuộc họp, nói với Nam Sơn, “Tôi muốn gặp cô Ngu, bây giờ, ngay lập tức, phiền anh sắp xếp một chút.”
Nam Sơn lập tức gọi điện cho Ngu Tiểu La.
Ngu Tiểu La cũng biết Thượng Quan Bội Ngọc hiện giờ có người cấp trên chống lưng, chuyện hôm qua giúp cô ta đuổi những người đòi công đạo đi không phải quyết định của Nam Sơn.
Anh ấy cũng phải nghe lệnh cấp trên, lãnh đạo trong cục chịu áp lực nên mới bảo những người như họ đi giải tán đám đông vây quanh Thượng Quan Bội Ngọc, cho nên, Thượng Quan Bội Ngọc có hậu đài.
Cô ta leo bám quan hệ cũng nhanh thật, rất có thể là những mối quan hệ cô ta tích lũy được từ trước.
Vì vậy, nếu bên mình có một nhân vật lớn như Thang thành chủ chống lưng thì cũng là một chuyện tốt.
Hơn nữa, cô cũng muốn biết kẻ nào dám liên kết với Thượng Quan Bội Ngọc để hại Thành chủ, vả lại, một trong những Phó thành chủ có tướng mạo âm trầm, không chừng có liên quan đến ông ta, thế là lập tức đồng ý ngay.
Họ hẹn gặp nhau ở một quán trà, Thang Trường Quân nhìn thấy Ngu Tiểu La còn trẻ trung, non nớt và ngây thơ hơn cả lời đồn thì có chút bất ngờ, nhưng ông không hề vì cô nhỏ tuổi mà có chút khinh thường nào.
Ông đưa tay ra, cung kính nói với Ngu Tiểu La, “Ngu đại sư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Khách sáo vài câu xong, liền đi thẳng vào vấn đề chính, “Ngu đại sư, Nam đội trưởng nói là cô bảo chúng tôi chuyển làn?”
Ngu Tiểu La gật đầu, “Chuyện này là tôi vô ý biết được có người muốn hại ngài.”
Thế là cô không hề giấu giếm, kể lại đầu đuôi sự việc.
“Cô nói là, chuyện này rất có thể là do Thượng Quan Bội Ngọc làm?”
“Vâng, chỉ là nghi ngờ thôi, hiện tại vẫn chưa có bằng chứng. Đúng rồi, Thang thành chủ, ngài có biết trong số các lãnh đạo lớn của các ngài, có ai sống ở Giang Thành Hoa Uyển không.”
Thang thành chủ sững người một lúc, “Tôi và Phó thành chủ Mạc Quần Phi đều sống ở Giang Thành Hoa Uyển.”
Ngu Tiểu La đại khái đã hiểu ra, “Ngài hãy cẩn thận người này.”
Thang thành chủ không mấy tin tưởng, “Cô nói Mạc Quần Phi muốn hại tôi? Không thể nào, chuyện này không thể nào, cậu ta là do một tay tôi đề bạt lên, cậu ta luôn rất kính trọng tôi, hơn nữa còn thường xuyên đến nhà tôi ăn cơm, chúng tôi thân thiết như anh em ruột thịt vậy.”
Ngu Tiểu La nhìn ông đầy ẩn ý, hắc khí trên ấn đường của ông vẫn chưa tan đi, cô không nói gì.
“Thang thành chủ, kiếp nạn của ngài vẫn chưa qua đâu, lần này bọn họ không đạt được mục đích thì sẽ có lần sau.”
“Có phải phong thủy nhà tôi có vấn đề không?” Thang thành chủ cau chặt mày, “Ngu đại sư, có thể mời cô đến nhà tôi xem giúp một chút, xem phong thủy nhà tôi thế nào không.”
Ngu Tiểu La gật đầu.
Thế là họ cùng nhau đến nhà Thang thành chủ.
Vợ của Thang thành chủ ở nhà, nhiệt tình đón tiếp họ.
Ngu Tiểu La cười gọi một tiếng dì, biết cô đến xem phong thủy, vợ Thang thành chủ rất ngạc nhiên nhưng cũng không có ý kiến gì.
Bố cục phong thủy nhà họ là cục chiêu tài thăng quan, vô cùng tinh diệu, chắc hẳn cũng là do đại sư phong thủy có thực lực bố trí.
Phòng khách và phòng ngủ không có gì bất thường, cho đến khi Ngu Tiểu La nhìn thấy bức Mãnh Hổ Đồ treo trong thư phòng, mắt khẽ híp lại.
“Bức tranh này là ngài tự treo sao?”
Thang thành chủ gật đầu, “Bạn tôi tặng hai hôm trước, sao vậy, bức tranh này có gì không ổn hả Ngu đại sư?”
“Con hổ này trông rất uy nghiêm, vô cùng khí phách, nếu treo ở nơi công cộng hoặc những cơ quan có uy quyền thì không vấn đề gì, có thể phô trương uy quyền, nhưng bức tranh này đặt ở trong nhà thì lại không thích hợp.”
“Ờ, tại sao lại nói vậy?”
Ngu Tiểu La đã lâu không xem phong thủy cho người khác, cũng coi như hành nghề cũ, chậm rãi giải thích, “Trong phong thủy, vạn vật vạn sự đều có ‘khí’, nhưng khí cũng giống như con người, có phân biệt tốt xấu, cho nên khí cũng có cát hung và mạnh yếu.”
“Mãnh hổ là loài động vật vô cùng uy nghiêm và hung dữ, khí trên người nó rất cương liệt và mạnh mẽ, mang theo sát khí. Môi trường gia đình vốn dĩ nên ấm áp và hòa hợp, nếu treo hình ảnh mãnh hổ thì dễ khiến người nhà tâm trạng căng thẳng và nóng nảy, cũng cực kỳ dễ xảy ra tranh cãi.”
Thang phu nhân đứng bên cạnh nghe rất say sưa, cảm thấy cô bé này đúng là rất hiểu biết, nghe đến đây không khỏi kinh ngạc nói, “Đừng nói nữa đại sư, hôm qua lão Thang vô duyên vô cớ cãi nhau với tôi một trận, chúng tôi đã nhiều năm rồi không cãi nhau, con trai tôi cũng vì chuyện điện thoại mà cãi nhau với tôi.”
Đề xuất Điền Văn: Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông