Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 110: Các người không trúng độc?

Ngu Tiểu La cố ý cầm đôi đũa lên ngắm nghía, “Xa tỷ, đôi đũa này làm bằng chất liệu gì vậy, là sứ thanh hoa sao, đẹp thật đấy, trước đây em chưa từng dùng đôi đũa nào đẹp thế này.”

Xa Nhược Tuyết và bác sĩ Cao liếc mắt nhìn nhau, hơi chút căng thẳng, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại.

Bác sĩ Cao cười nói, “Phu nhân rất thích sứ thanh hoa, các cháu xem trong phòng khách cũng có mấy món đồ trang trí bằng sứ thanh hoa đấy, cho nên bà ấy cũng muốn khách khứa có thể yêu thích sứ thanh hoa.”

“À, hóa ra là vậy.”

Đặt độc lên đũa đúng là cao tay, vì cầm đũa lên là gắp thức ăn ăn ngay, cho dù độc đó có chút mùi vị cũng sẽ bị mùi vị thức ăn che lấp.

Ngu Tiểu La thật sự muốn biết bọn họ đánh ngất mình là muốn làm gì, thế là gắp một miếng thức ăn đặt vào bát Bao Thạc Vũ trước, “Anh, hôm nay vất vả rồi, anh ăn nhiều một chút.”

Cơ mặt Bao Thạc Vũ giật giật hai cái, nhưng vẫn ăn.

Ừm, độc trên đũa cơ bản đều dính vào miếng thức ăn của anh rồi.

Thế là Ngu Tiểu La cũng gắp thức ăn ăn ngon lành, “Oa, ngon thật đấy, thịt cá này thật là tươi mềm. Ơ, Xa tỷ, bác sĩ Cao, sao hai người không ăn?”

Xa Nhược Tuyết và bác sĩ Cao nghe Ngu Tiểu La nói vậy bèn cầm đũa lên ăn theo, Ngu Tiểu La nháy mắt với Bao Thạc Vũ bảo anh ăn ít thôi, nhưng Bao Thạc Vũ dường như không thấy, càng ăn càng nhiều, hình như thức ăn ở đây rất hợp khẩu vị của anh.

Loáng một cái đã chén sạch bảy tám đĩa, dù bảy tám đĩa này lượng cũng chẳng bao nhiêu.

Chẳng mấy chốc, Bao Thạc Vũ là người đầu tiên lảo đảo, Ngu Tiểu La giả vờ kinh ngạc, “Anh, anh sao thế, anh bị say nắng à?”

Bao Thạc Vũ lúc này là say thật, dù sao cơ thể này cũng là người thường.

“Có lẽ vậy, hình như rất buồn ngủ, anh buồn ngủ quá, buồn ngủ quá ——” nói rồi bèn gục xuống bàn, bất động.

Ngu Tiểu La vẻ mặt hoảng hốt, “Không lẽ say nắng thật rồi chứ, anh, anh tỉnh lại đi, anh tỉnh ——”

Lúc này, cô cũng bắt đầu lảo đảo theo, đối diện Xa Nhược Tuyết và bác sĩ Cao không nói lời nào, cũng không nhìn họ, thong thả ăn nốt thức ăn cho đến khi cô cũng gục xuống bàn.

Nụ cười trên mặt Xa Nhược Tuyết biến mất, khôi phục lại vẻ mặt vô cảm như cũ, “Quản gia, đem hai người này nhốt lại, nhốt chung với người đàn bà kia đi.”

Sau đó lại có một bà thím mặc tạp dề chạy ra, xem chừng là người phụ trách nấu ăn, quản gia cùng bà thím này kéo Bao Thạc Vũ và Ngu Tiểu La vào trong.

Họ kéo Bao Thạc Vũ và Ngu Tiểu La vào thư phòng, dời giá sách ra, đi vào phòng tối, lấy dây thừng đến trói chặt Bao Thạc Vũ và Ngu Tiểu La lại.

Bà thím lau mồ hôi trên trán, nhìn người phụ nữ trên bàn phẫu thuật một cái, “Haiz, người đàn bà này sớm nên vứt đi rồi, còn chiếm chỗ, không biết phu nhân nghĩ gì nữa.”

Quản gia lạnh giọng cảnh cáo, “Đừng có bàn tán sau lưng phu nhân, coi chừng cái lưỡi của bà đấy.”

Bà thím rùng mình một cái, không dám nói gì nữa, sau đó cả hai đều rút ra khỏi phòng.

Sau khi họ đi khỏi, một con bọ cạp đỏ từ trong túi Ngu Tiểu La thò đầu ra, cắn đứt dây thừng sau lưng cô, “Chủ nhân, mau tỉnh lại đi.”

Mà bên ngoài, Xa Nhược Tuyết và bác sĩ Cao vẫn đang thong dong dùng bữa, chẳng chút vội vàng.

“Gã đàn ông kia bà định xử lý thế nào?” Xa Nhược Tuyết nhàn nhạt nói.

“Ừm, vẫn chưa nghĩ ra, trông cũng bảnh bao, nếu bà muốn thì có thể để hắn làm nam nô cho bà.” Bác sĩ Cao nịnh nọt nói.

“Hừ, không dám, chẳng lẽ ông cho phép ta phản bội ông sao?”

Xa Nhược Tuyết dường như rất hiểu rõ mối quan hệ giữa họ, cho nên khi nói chuyện cực kỳ thản nhiên.

Bác sĩ Cao cười, “Tôi chỉ nói đùa thôi, phu nhân.”

Nếu những lời này để Ngu Tiểu La và Bao Thạc Vũ nghe thấy, ước chừng họ lại bị đảo lộn tam quan lần nữa.

Xa Nhược Tuyết ăn thêm vài miếng thấy vô vị bèn đặt đũa xuống.

Bà ta nhìn thấy trên da tay mình xuất hiện những vân màu tím, nhíu mày, “Ta cần máu.”

Bác sĩ Cao không nói gì, đặt đũa xuống đứng dậy, đẩy Xa Nhược Tuyết về phía phòng tối.

Họ bước vào mật thất, nhìn thấy hai người nằm dưới đất và người phụ nữ như xác chết trên bàn phẫu thuật, không hề có bất kỳ dao động cảm xúc nào.

Giọng nói lạnh lùng của Xa Nhược Tuyết vang lên, “Rút sạch máu trên người cô ta đi, cho đến khi không còn một giọt nào mới thôi.”

Bác sĩ Cao cầm ống tiêm khổng lồ lên, đang định rút máu thì nghe thấy tiếng hét của Xa Nhược Tuyết, “Sâu! Có sâu!”

Một con bọ cạp đỏ lớn rơi trên đùi bà ta, ngẩng đầu nhìn chằm chằm, Xa Nhược Tuyết không dám chạm vào nó, điên cuồng quay xe lăn muốn thoát khỏi nó, nhưng con bọ cạp vẫn bám chắc trên chân bà ta, lạnh lùng nhìn.

Bác sĩ Cao vội chạy lại đập con bọ cạp, nhưng khi giơ tay lên lại bị bọ cạp chích một cái, ông ta đau đớn rụt tay lại, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Ngu Tiểu La đứng dậy, không thèm để ý đến họ, đi thẳng tới bàn phẫu thuật, trên bàn phẫu thuật là một gương mặt cực kỳ giống với Sở Hạo Hiên.

Chỉ là gương mặt này trông cực kỳ tái nhợt, cũng có vẻ già dặn hơn Sở Hạo Hiên, hơn nữa cả người gầy yếu đáng thương, gầy đến mức chỉ còn một nắm xương. Cơ thể vì lâu ngày không hoạt động mà cứng đờ vô lực, hơi thở cả người cực kỳ yếu ớt.

Ngu Tiểu La lấy từ trong không gian ra một viên Bổ Huyết Nguyên Khí hoàn đặt vào miệng người phụ nữ.

Lúc này, phía sau có gió lướt qua, cô không thèm quay đầu lại, đưa tay bóp chặt cổ tay người đó, con dao găm trong tay người đó cũng rơi xuống đất, chính là bác sĩ Cao.

Lúc này, Xa Nhược Tuyết nhấn chuông báo động của biệt thự, quản gia và bà vú chạy vào, mỗi người cầm một con dao, thấy Ngu Tiểu La đang khống chế bác sĩ Cao thì có chút kinh ngạc, cô ta không phải bị trói rồi sao?

Hơn nữa, Ngu Tiểu La trông yếu ớt lại dễ dàng chế phục bác sĩ Cao cao lớn, bẻ ngược cổ tay ông ta, đang chuẩn bị lấy dây thừng trói lại.

Họ ngẩn ra một lát rồi cầm dao phay chém về phía Ngu Tiểu La, Ngu Tiểu La xoay người lấy bác sĩ Cao làm lá chắn, dao phay của quản gia chém trúng ngực bác sĩ Cao, ông ta phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Quản gia vừa hoảng vừa loạn, “Bác sĩ Cao, xin lỗi, tôi không cố ý.”

Ông ta lúng túng rút dao phay ra, máu tươi cũng theo đó phun ra, bác sĩ Cao lại kêu thảm một tiếng, trừng mắt nhìn ông ta, “Đồ khốn, ngươi muốn hại chết lão tử à?”

Ngu Tiểu La mỉm cười nhìn quản gia, “Họ dùng con gái ông để đe dọa, bắt ông bán mạng cho họ, ông thật sự muốn tiếp tục như vậy sao?”

Cô đá một đoạn dây thừng qua, nhìn quản gia, “Tự mình lựa chọn đi.”

Lúc này, bà thím lại nhe răng trợn mắt cầm dao lao tới, Ngu Tiểu La tiện tay lấy một cái hũ thủy tinh ném vào mặt bà ta, vì lực đạo rất lớn, bà thím bị đập cho ngã ngửa ra sau, con dao trong tay cũng rơi mất.

Thấy tình hình không ổn, cô gái này quá lợi hại, Xa Nhược Tuyết lái xe lăn định lẻn đi, khi bà ta ra khỏi phòng tối thì thấy một người đàn ông cao gầy nhìn bà ta cười rạng rỡ, “Hi, Xa tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Đề xuất Hiện Đại: Nhân Danh Tình Ái Mà Hại Ta!?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện