Quả nhiên, không lâu sau, dự cảm của tôi đã trở thành sự thật.
Sáng hôm đó, cổng công ty bị vây kín đến mức nước chảy không lọt, tôi vất vả lắm mới chen được vào trong.
Tôi nhìn thấy Lý Liên.
Bên cạnh cô ta còn đặt một tấm ván giường, trên đó là bố cô ta đang nằm.
Cô ta quỳ bên cạnh tấm ván, khóc lóc thảm thiết, nước mắt giàn giụa.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức lao đến ôm chặt lấy đùi tôi.
"Tần Khả, tôi biết tôi nghèo, nhưng cậu cũng không thể ức hiếp người ta như vậy chứ! Bây giờ bố tôi vì bị cậu làm cho tức đến phát bệnh, nhà tôi thực sự không đào đâu ra tiền phẫu thuật nữa rồi, cậu không thể t...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 49 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Chiến Tranh Lạnh Ba Năm Mới Chịu Theo Đuổi Vợ? Vừa Đòi Ly Hôn Hắn Đã Khóc!