Lạc Tư tuy là hệ thống nhưng ngày càng yêu thích phong cách tự nhiên ấm cúng.
Trên tường phòng khách còn treo hai bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh đồng quê.
Một bức là cánh đồng hoa hướng dương bát ngát, một bức là ngôi nhà gỗ nhỏ bên bờ suối, khung tranh còn được cố tình xử lý vân gỗ giả cổ.
Cố Niệm ngồi trên chiếc sofa vải hoa nhí, mỉm cười nhìn Lạc Tư: "Được đấy chứ, trông rất thoải mái."
Vừa bước vào đã có cảm giác thư giãn cả thân tâm.
Cái hệ thống nhỏ này đúng là biết hưởng thụ thật.
Lạc Tư đi đến trước tủ lạnh, sau khi mở ra liền quay đầu nhìn cô:
"Chị có muốn nếm thử trà trái cây em pha không? Ngon lắm đấy."
"Được chứ." Cố Niệm gật đầu, nhìn Lạc Tư quay người lấy hai chiếc ly rồi nói:
"Tuy truyền tống có giới hạn thời gian, nhưng em nghĩ, cùng với việc khách sạn thăng cấp, thời gian hạn chế chắc chắn sẽ rút ngắn lại, thậm chí giới hạn về nhân sự, số lượng cũng sẽ được bãi bỏ."
<...Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 8.400 linh thạch