Chương 243: t(243)

Hai người một lớn một nhỏ, ngũ quan của cô bé mơ hồ có vài phần giống Cố Niệm, nhìn kỹ lại thấy khác.

Cô ấy khựng lại, mỉm cười hỏi: "Cố lão bản, đây là robot mới cô chế tạo sao? Đáng yêu quá đi mất!"

Cố Niệm còn chưa kịp trả lời, Los đã đưa một ngón tay lên lắc lắc:

"Không phải đâu, tôi là hệ thống do cô ấy chế tạo, so với robot thì... ưm ưm ưm!"

Cố Niệm một tay bịt miệng cô bé lại, tiện tay sờ sờ nụ hoa mềm mại của cô bé, mỉm cười với Dư Vi Vi:

"Đúng vậy, là một robot rất nghịch ngợm đáng yêu, còn cần sửa đổi một chút, Vi Vi, ngày mai gặp lại."

"Ngày mai gặp lại Cố lão bản..."

Dư Vi Vi nhìn cô bé robot, nhíu mày gỡ tay Cố Niệm ra, mặt nhanh chóng đỏ bừng, tức giận nhìn cô.

Cô ấy thầm nghĩ, biểu cảm của robot này sống động quá, giống hệt người thật vậy, Cố lão bản đúng là ngày càng lợi hại!

Chương 312: Tôi sẽ mãi mãi đứng sau lưng cô

Cố Niệm kéo Los quay về phòng, cô bé xoay người cái là quên sạch nỗi bực mình vì bị bịt...

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 201 đến hết truyện với 8.400 linh thạch

BÌNH LUẬN