Dẫu Trường Tuệ vốn là vật linh phi nhân, song dù sao, thân người vẫn là một bậc cô nương.
Trong lòng nàng phân minh rằng Mộ Tương Tuyết tuy là kẻ mặt dày vô sỉ, không có nghĩa chuyển sinh thành tuyết Thập Nhất kia là hạng vô luân vô lễ. Trường Tuệ bước đến bờ suối, cởi y phục mà chẳng chút lưỡng lự, thậm chí không ngoảnh đầu xem tuyết Thập Nhất có theo sau hay không.
Theo thì sao được chăng?
Nàng thản nhiên ngâm mình dưới dòng nước, từ từ nhắm nghiền mắt lại.
Trải qua bao kiếp trước, những việc nên làm lẫn không nên làm giữa nàng và Mộ Tương Tuyết đã hoàn tất. Kiếp trước thậm chí nàng còn nhận y làm phu quân. Nếu tuyết Thập Nhất muốn cùng nàng cùng hành sự chi gì, nàng cũng chẳng thẹn ngại gì mà sẽ buông thả mình chờ đợi.
Cũng không phải là điều quá tệ hại.
Sau lời khai thị từ đạo nhân lão làng, Trường Tuệ lòng bỗng nhẹ nhõm tự tại, cảm thấy nhẹ nhàng thong dong chưa hề có trong hai kiếp trước. Từ lúc tỉnh lại, đối mặt cùng tuyết Thập Nhất, phần nhiều nàng đều giữ được thái độ bình thường, chỉ thỉnh thoảng cảm thấy u uất mệt mỏi như lúc này, bởi một câu nói thốt ra hững hờ của tuyết Thập Nhất làm tâm tình thăng bằng tan biến, chỉ muốn lánh vào góc khuất vắng lặng mà tĩnh tọa một hồi.
Nguyên do đích thực, Trường Tuệ thấu rõ trong lòng.
Dòng suối nhỏ chảy lặng lẽ, đêm núi mờ sương bao phủ, xa xa vọng đến tiếng thú kêu thoảng ẩn thoảng hiện. Trăng lưỡi liềm treo cao giữa trời, đêm tối u ám khiến rừng núi chìm trong tĩnh mịch nguy hiểm. Trường Tuệ cuộn mình trong dòng suối, lặng lẽ cảm nhận lớp lạnh len lỏi qua da thịt.
Bỗng nhiên, vật thể mềm mờnhành lạnh lẽo quấn quanh cổ chân nàng. Bốn bề càng thêm yên lặng kỳ quái, đến cả tiếng cánh chim vỗ nhỏ cũng biến mất. Trường Tuệ nhẹ nhàng mở đôi mắt, thấy mặt nước dậy sóng vỡ bọt, lan tỏa những sợi mực mảnh mai như tảo biển lại như sợi tóc, từ từ quấn lấy nàng.
Trong những sợi mực ấy xuất hiện một khuôn mặt.
Phủ tuyết trắng như băng, đôi nhãn cầu u trầm đen tuyền sâu thẳm, dưới sống mũi cao vút đôi môi mỏng cong cong, lúc như cười lúc lại bí ẩn, y từ dưới nước nhìn Trường Tuệ. Trên trán in vết hồng màu máu như vết kiếm sắc bén, từ từ tiến đến gần nàng.
Đó là gương mặt của Mộ Tương Tuyết.
Song y là Mộ Diễm Tuyết.
Trường Tuệ bất động, thấu rõ và tỉnh táo biết Mộ Diễm Tuyết không thể hiện thân, đó là dòng suối nuôi dưỡng quái thủy, định mê hoặc hút tinh hơi nàng. Dù thế, nàng không đánh mất sự điều khiển thân thể, hiểu rõ lúc này nên một chi vuốt phát tán thủy ma kia đi. Nhưng nàng càng minh bạch thủy ma vô mặt, chỉ biết hóa thân thành người mình thương nhớ, mọi hành vi của thủy ma đều phản chiếu điều lòng nàng cầu mong.
Thế nên Trường Tuệ không ra tay, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đó đến gần, muốn biết Mộ Diễm Tuyết oán thù nàng sâu sắc là tới mức nào.
Bỗng một viên đá nhỏ đầy sức nổ từ bên ngoài nước lao tới, chạm phải thủy ma bên cổ nàng sắp hôn, bọt nước vỡ tung. Suối nước như mưa té lên mặt Trường Tuệ khiến nàng không kịp phòng bị mà nuốt một ngụm.
“Ngươi làm gì vậy!” Trường Tuệ bị sặc, phun nước nhìn về phía bờ.
Tuyết Thập Nhất đứng trong bóng cây tối, mặt mày mờ mịt không rõ hình dạng, giọng nói lạnh lẽo hơn cả dòng suối, “Giúp nàng tỉnh táo lại.”
“Thật biết ơn đấy.” Trường Tuệ khinh khỉnh thở dài.
Thủy ma vốn là tinh quái từ nước hóa sinh, cần hấp thu lượng lớn tinh khí mới thành hình thể. Chỉ dựa vào mê hoặc dụ dỗ, chẳng có bao nhiêu sát thương. Trường Tuệ vốn là vật linh trừ tà tẩy uế, loại mê hoặc này sao lọt mắt nàng, không cần đến hành động của tuyết Thập Nhất, nàng cũng có thể thoát không tổn hại.
“Nếu vậy, xem ra ta phản pháo mất việc tốt của ngươi rồi.” Tuyết Thập Nhất thái độ thờ ơ, đứng lặng dưới bóng cây xa một khoảng, như hỏi qua loa: “Ngươi nhớ tới ai?”
Chỉ kẻ bị mê hoặc mới trông thấy hình hài thủy ma biến hóa. Tuyết Thập Nhất thấy nơi bóng tối chỉ là quái thủy vô mặt.
Cách chỗ đứng không gần không xa, ánh trăng chiếu lấp loáng trên mặt suối, bóng Trường Tuệ bị che phủ lờ mờ. Nàng khua nước suối muốn vớt mảnh vụn thủy ma, “Ngươi muốn biết thủy ma hóa thành ai sao?”
Mặt nước lăn tăn lên tiếng. Trường Tuệ quay mình nằm trên đá ngó về phía bờ cây, nảy ý trêu chọc, “Ta thấy rồi... người phu quân bạc mệnh của ta.”
Hơi thở nhẹ nhàng như ngừng đọng. Lát lâu mới có âm thanh truyền ra, “Y đã chết?”
“Đã chết.”
“Chết thế nào?”
“Ta giết y.” Trường Tuệ lật mi lẹm soi đá bờ rồi lướt qua giọng điệu lười biếng: “Ta không ưa y, đã chém đầu y, bẻ gãy tứ chi khiến xác không còn, không được mai táng, y lúc chết vẫn la vang đòi báo thù khiến ta hối hận... nhưng y chết rồi không dám vào mộng thấy ta...”
Nói đến đây, cảm giác ngột ngạt thân quen lại ập đến, Trường Tuệ đành dừng lời. Một tiếng cười bất ngờ vang lên từ bóng tối, nhẹ nhàng, ngắn ngủi như ảo giác.
Nhưng tai nàng không nhầm, thực sự nghe thấy tuyết Thập Nhất cười, “Ngươi cười vì điều gì?”
Người thường nghe vậy có lẽ sợ hãi chăng? Trường Tuệ vô cớ tức giận, “Y đã chết, ngươi lại vui sao?!”
“Thế gian bớt một yêu tà, ta tất nhiên vui vẻ.”
Tuyết Thập Nhất thản nhiên thừa nhận, hỗn loạn hết cỡ, đương nhiên là khiêu khích đểu cáng với Trường Tuệ, dù biết họ cùng là một thân, nàng vẫn khó thể kiềm chế bực bội. Nàng ném hết những viên đá tròn mượt còn lại về phía bóng cây, không nhịn được mắng rằng, “Ngươi làm gì thiếu đức hạnh vậy!!”
Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh Mộ Diễm Tuyết tan nát gãy vụn, nàng khó chịu khống chế cảm xúc, chưa suy nghĩ kỹ đã mắng lớn, “Tuổi trẻ chưa từng trải biết gì về đồng cảm, ngươi học trò này làm sao như thế? Sư phụ chư huynh dạy dỗ thế nào hả?”
“Nếu ngày nào đó người ngươi yêu mất, ta có thể chạy đến trước mặt cầu khóc, chúc mừng chăng?!”
Phụt—
Vài viên đá bật nước tung lên, tạo sóng chập chùng vỗ vào Trường Tuệ, nước lạnh dội thẳng đầu, nàng tỉnh ngộ vội nhớ ra mình vừa nói điều ngu xuẩn.
“Không phải ta...” Chưa kịp biện minh, giọng hỏi lạnh lùng của thiếu niên bên rìa bờ vang lên: “Nếu thật lòng yêu thương, sao lại chém chết người phu quân? Ta cười là vì điều đó.”
Y nói: “Không như nàng, ta không có người trong lòng, cũng tuyệt không chém giết người thương.”
Trường Tuệ chết lặng nhìn y quay bước vào rừng, còn quát thêm câu nhẫn tâm: “Kiếp này ta không hề có người thương, ngươi cũng đừng mơ khóc lóc vì ta.”
Quả là lời thật đáng sợ.
Trường Tuệ rửa chân dập nước vài lần, đáp lại: “Ngươi tốt hơn nên giữ lời cho trọn.”
“Tuyết Thập Nhất, không làm được là chó đấy!!”
Đồ đồ tồi kia!
...
Trường Tuệ nghĩ lại, lẽ ra không nên đem chuyện phu quân ra nói với tuyết Thập Nhất.
Nói nửa thật nửa giả làm khổ bản thân lại mang thêm câu niềm châm chọc đắng cay, phải công nhận, lời y đã làm nàng tổn thương thật.
【Ta không có người trong lòng, cũng tuyệt không giết người thương.】
Lời đó cứ vang vọng trong tâm, Trường Tuệ cụp đầu trở vào rừng, trong lòng không ngừng hỏi: “Phải chăng đó là nguyên do kiếp trước ngươi không chịu hại ta?”
Tuyết Thập Nhất quanh đây an bài pháp trận, quái yêu áp sát sẽ tự động kích hoạt, thấy Trường Tuệ tọa bên gốc cây im lặng, nàng không động, nhảy lên cây cao tựa nghỉ. Khoảng thời gian ấy họ chẳng ai thốt lời, khiến không khí thêm phần ngột ngạt.
Lâu rồi, dưới gốc cây phát ra động tĩnh.
Trường Tuệ nhẹ nhíu mày, thấy tuyết Thập Nhất lạnh mặt đi về phía suối, không hề gọi nàng, nàng bèn quay người quay lưng, nghĩ bụng tuổi trẻ người này quả thật khá lớn tiếng.
Dù là Mộ Tương Tuyết hay Mộ Diễm Tuyết, đều không hề đối nàng thái độ cứng cỏi chửi mắng, càng không nói đến quát tháo cấm đoán như vậy. Kể từ lúc gặp mặt, nàng chẳng biết đã chịu bao nhiêu bộ mặt lạnh nhạt của tuyết Thập Nhất, thiếu niên kia còn bất ổn hơn nhiều so với bao kiếp trước ngỗ nghịch khó thuần phục. Trường Tuệ nghi ngờ chính nàng nợ người, nên mới theo sát bên hương khổ ấm ức.
Cứ vậy mà đi, dù sao y cũng đã nói không hề có người thương.
Nàng ngẩng tay, giật đứt dây trói trên cổ tay, quyết định tốn chút công sức cắt đứt chiếc dây ấy, bằng không tuyết Thập Nhất thật lấy nàng làm thú ăn cỏ mà muốn bắt nạt.
Chưa kịp động thủ, rừng phát ra tiếng chân, tuyết Thập Nhất tắm xong trở về.
Trường Tuệ nhắm mắt giả vờ ngủ, thính lực tốt nghe tiếng bước chân đến gần rồi dừng hẳn dưới cây nơi nàng ngồi. Sao không đi nữa?
Tai nhọn khẽ động, nàng nghe thở nhẹ đều, biết người đứng đó không nói không động... y làm gì vậy?
Như kim châm đâm vào lưng, Trường Tuệ cảm nhận được ánh mắt tuyết Thập Nhất dồn trên mình, gay gắt như có thật thể, dường như muốn đốt thủng cả da thịt nàng. Ngón tay hơi cong, nàng nín thở bắt đầu nghĩ lung tung.
Y biết nàng đang mở dây trói chăng? Hay tắm nước lạnh vẫn không dập tắt giận khí, muốn nhân cơ hội này giết nàng trút giận?
Trong lúc loạn tưởng ấy, cổ tay truyền đau xuất hiện, dây trói đột nhiên siết chặt, nhéo mạnh khiến Trường Tuệ rơi khỏi cành cây.
“!!” Vạt áo xoay động, nàng té xuống đất.
Còn chưa kịp vận phép tự cứu, hai tay tròn chắn lấy thân, nàng rơi vào lòng tuyết Thập Nhất, đối mặt y mặt trắng bệch to lớn, vẫn còn hoang mang, “Ngươi làm gì thế?”
Tuyết Thập Nhất vô biểu cảm nhìn nàng.
Mới từ suối nước lên, y quần áo ướt lạnh toát, nước nhỏ từng giọt trên trán thấm ướt vết ấn đỏ trên huyệt trung, tụ lại trên sống mũi. Y không đáp, lên tay giữ nàng áp vào thân cây, dùng tay nâng cằm ép sát mặt.
“Nàng...” Thanh âm Trường Tuệ kẹt trong miệng, bất ngờ bị y hôn lên môi.
Đôi môi mềm mại lạnh như suối, sau nhiều lần mơn trớn ma sát mới trở lại ấm nóng, Trường Tuệ ngửi thấy hơi suối trong lành lạnh lẽo, hòa lẫn mùi hương lạnh đặc thù trên người y, quấn chặt nàng.
“Ừm.” Tiếng kêu nghẹn phát ra, như phạt nàng sao lơ đễnh, tuyết Thập Nhất nghiến đau môi trên nàng.
Trường Tuệ nắm chặt tay y, cố đẩy người ra mà y càng hôn lấy chặt hơn. Khó khăn mở xa, nàng đẩy y khỏi mặt, “Ngươi phát điên à!”
Vừa nói đến yêu thương ai đó, sao tắm suối về đã mặt dày cắn hôn?
Tuyết Thập Nhất vẫn im lặng.
Nàng không cho y hôn thì y cúi xuống hôn bàn tay. Như bắt được cá ngoan cố trong tay, cái cá mềm ướt chạy dọc cổ tay nàng vào trong, Trường Tuệ bị y hôn ngứa ngáy tê người, phải rút tay lại mà y lại ôm chặt, cúi đầu ngậm lấy cổ nàng.
Khi da mịn vùng cổ bị môi kềm giữ, Trường Tuệ cuối cùng nhận ra sự khác thường nơi y.
“Tuyết Thập Nhất!” Nắm lấy tóc, Trường Tuệ giật mạnh ra khoảng cách, bắt gặp đôi mắt âm trầm vô hồn thể hiện rõ là chịu mê hoặc.
Y vẫn đè dồn tới nàng, nàng không ngần ngại tát y một bạt tai, “Tỉnh lại!”
Tuyết Thập Nhất như không nhận thấy đau, mất trí tuệ như dây leo ký sinh, chỉ biết bám lấy người, tâm trí mê hoặc phóng đại ham muốn, trong lúc vật lộn nàng còn phát hiện thân y có phản ứng.
...Đồ học trò quỷ kia!
Trường Tuệ méo miệng, tay giữ chặt tóc áo không để y cởi mở, đồng thời động công thanh tẩy mê hoặc trong tâm trí y. Chút lát sau, thiếu niên vòi vĩnh cởi đồ nàng cuối cùng chịu buông tha.
Chân nàng thả xuống đất, tựa vào thân cây, giữ lấy thân y đang mệt rũ trong lòng, “Tỉnh chưa?”
Tuyết Thập Nhất quay cuồng, đứng không vững, dáng người dài mảnh mềm nhũn tựa vào Trường Tuệ, thở hổn hển hỏi, “Ta... sao vậy?”
Khí lạnh suối đã pha lẫn nóng bức. Trường Tuệ dựa người gầy nhỏ đỡ y, lòng không vừa ý: “Ngươi muốn làm chó à?”
“Ừ?” Mũi phát ra tiếng nghi ngờ, lông mi run run, ý thức từ từ hồi phục.
Y nhớ mình đi suối, cởi y ngâm nước, phát hiện động tĩnh mờ tối, thấy đuôi trắng mềm lớn.
Tuyết Thập Nhất nghĩ đó là Trường Tuệ.
Y tưởng cô gái còn nồng nhiệt chút dư lửa, cố tình theo đuổi báo thù, cho nên khi đá ném xuống nước dấy sóng mưa, y không chống cự. Khi sương nước tan, bóng tối lộ đôi mắt tím ma quái, thế giới hỗn độn mờ tỏ biến mất, chỉ còn trong lòng y, mắt y...
Màu đỏ bung lên mang tai, Tuyết Thập Nhất nhớ lại hành động vừa rồi với Trường Tuệ.
Vài hơi thở sau y chậm rãi thốt ra, “Là hồ yêu.”
Cố gắng kìm hãm mọi phản ứng của thân thể, Tuyết Thập Nhất cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, rặn từng chữ lần hồi, “Chính nó mê hoặc ta.”
Trường Tuệ không bận tâm tranh luận y ra sao, cơ thể căng cứng cảm nhận biến chuyển khí sắc chung quanh, có thứ vật tới gần.
Rừng vang tiếng sói tru, dường như cách đó không xa lại như bên cạnh sát nách.
Sương mù dần dày hơn. Tiếng xào xạc trực tiếp từ cành lá, Tuyết Thập Nhất cũng phát hiện yêu khí tới gần, cùng Trường Tuệ giữ nguyên tư thế bất động, chờ đến khi đôi mắt tím xuất hiện.
Chính là lúc này —
Trường Tuệ tụ linh lực trong tay vung nhanh đánh vào mịt mù yêu quái, Tuyết Thập Nhất lui lại kích hoạt pháp trận, hồ yêu bị ép vào trận pháp, kêu lên âm thanh thương xót.
“Không phải nó.” Tuyết Thập Nhất cau mày, rõ ràng cảm nhận yêu hồ bị nhốt chỉ mức thấp, không thể mê hoặc y được.
Chỉ là yêu quái non, mới mở trí tuệ, còn chưa hóa thành hình người.
Trường Tuệ nhìn quanh quất yêu khí dày đặc, lo lắng thầm, “Sợ là không chỉ có một con.”
“Á---” Vừa dứt lời, xa đó vang lên tiếng hốt hoảng thét gọi, có người gào: “Sư huynh mau né!”
Đồng thời bóng tối có sức yêu quấy phá trận pháp, vài lượt giao tranh đã phá được pháp vệ, cứu ra yêu hồ nhỏ.
“Bách niên đạo lực... chính là nó.” Tuyết Thập Nhất định vung bước theo, song chưa kịp đến chỗ kêu cứu, Trường Tuệ đã chọn giúp y: “Ngươi hãy cứu người, ta tới truy đuổi...”
Bước chân hẳn dừng lại, Tuyết Thập Nhất bị kéo sang hướng ngược lại, “Ngươi đi cứu người, ta đi truy đuổi.”
Được thôi.
Khoảnh khắc hiểm nghèo, chần chừ là kẻ thù. Dù có chút lo lắng, Trường Tuệ vẫn quay người, chạy tốc lực về phía tiếng kêu cứu.
“Tất cả đều cẩn trọng.” Tiếng Tuyết Thập Nhất vọng lại xa dần.
Trường Tuệ cười khẩy, “Cần cẩn trọng là ngươi đấy.”
Ít ra nàng không lo bị yêu quái hồ mê hoặc tâm trí.
“……”
Rừng núi không chỉ có nàng và Tuyết Thập Nhất còn một số người khác.
Trường Tuệ đến nơi thấy ba đạo sĩ đang vây bắt một con hồ yêu đuôi ba, mỗi lần quật đuôi đánh ngã một người, dưới đất đã nằm la liệt hai người trọng thương.
Thật là có yêu hồ.
“Né ra.” Trường Tuệ tránh sang thành một bức tường chắn cho một đạo sĩ nhỏ tránh đòn.
Để tiện bề kết thúc lúc sau, nàng buộc phải dùng phù chú pháp thuẫn. Bình sinh sức tu luyện không khó đánh bại con hồ này, song không ngờ các đạo sĩ này bày bẫy ở chốn này. Trong lúc rút lui, mắt nàng thấu một cơn đau nơi mắt cá chân, có vật kẹp chặt cổ chân nàng.
... Là một cái bẫy bắt thú có thầy phù phép.
Trường Tuệ đau đến nín thở hịch mình, cố rũ bỏ không được. Đạo sĩ nhỏ chạy đến hớt hải: “Đạo hữu đừng động, pháp khí cần linh thuật giải, đợi chút, ta...”
Ba đuôi hồ quát dữ tợn đớp tới, bị nàng đạp bay đi, nàng đẩy người đạo sĩ nhỏ ra, “Để lát nữa rồi xử lý!!”
“Ừ... được, được.”
Do tác động sai sót khiến dây trói cô vừa rồi bị phát hiện, đạo sĩ nhỏ dại ngớ ngẩn quên né, lại bị Trường Tuệ chặn sau lưng cứu.
Mấy đạo sĩ trẻ trạc tuổi Tuyết Thập Nhất, hẳn cũng mới xuống núi trải nghiệm. Sức tu luyện không cao nhưng gan dạ không nhỏ. Thấy họ giúp không nổi, nàng chỉ còn cách trấn áp nhanh cho xong. Chẳng đợi kẻ nhỏ lấy lại tinh thần, nàng đã giật lấy tờ giấy vàng trong tay, “Mượn phù một chút.”
Khi tuyết Thập Nhất dẫn theo hai hồ yêu đến, mặt đất phẳng lọng đã nằm đó một con hồ yêu đỏ tam đuôi, đã tắt thở.
Nhìn vết máu vung vãi trên mặt đất khiến y liếc mắt, bước lảo đảo tiến sát cụm người.
Dưới bóng cây, mấy đạo sĩ đang giải chiếc bẫy thú trên chân Trường Tuệ, một người rầy rà kéo người kia, “Ngươi làm được không? Không được để ta!”
Đạo sĩ giải thuật mặt đỏ bừng, “Rầy gì mà rầy, động chạm lung tung còn không bằng ta!”
Trường Tuệ nín nhịn xem họ tranh cãi, thấy chẳng ai biết cách tháo ra, định mở miệng tự xử, bỗng bóng tối trùm tới, “Sao vậy?”
Bất ngờ người đến làm vài người giật mình, có người sắp rút đao chuẩn bị, song khi nhìn mặt Tuyết Thập Nhất, mắt bừng sáng, “Là đạo hữu Tuyết!”
Tuyết Thập Nhất không thèm nhìn ai, quỳ xuống trước mặt Trường Tuệ, thấy chân nàng bị bẫy kẹp chảy máu, hỏi lại một lần nữa, “Chuyện gì vậy?”
Thấy y không hề bị thương, không giống người bị nạn, nàng biết chỗ kia thuận lợi. Còn những việc của mình... Trường Tuệ thở dài, cảm thấy mất thể diện, quay mặt cố giả vờ thoải mái, “Chẳng chú ý, chỉ trượt chân kẹp phải.”
Thấy họ nhận ra hai người quen biết, Zhang Zhi vội nói giải thích: “Tại lỗi của chúng tôi... Trường Tuệ cô nương là vì cứu ta...”
Họ năm người từ núi xuống đã chuẩn bị kỹ càng để bắt hồ yêu, không ngờ hồ yêu này tu vi cao như vậy, cũng chẳng ngờ có người phóng ra cứu. Bẫy thú mặt đất là do đại sư huynh bày đặt, nhưng sư huynh trọng thương bất tỉnh, còn mấy người nhỏ không khiếp thuật khí, một thời gian không tháo được.
“Ta tự tháo.” “Nhờ ta.” Đôi giọng cùng lúc vang lên.
Tuyết Thập Nhất ngước mắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Trường Tuệ. Qua cuộc chiến, y trông tóc áo hơi rối, môi sưng có dấu vết cắn nho nhỏ, chắc chắn không phải do tự cắn.
Chỉ có thể là—
“Ngươi có làm được không?” Qua phiền phức của bao người, Trường Tuệ cũng chẳng dám tin y.
Tuyết Thập Nhất cụp mi không dám nhìn kỹ, chỉ nhẹ đáp: “Ừ.”
Cẩn thận nâng chân nàng bị thương, đặt lên đầu gối, ánh nhìn mô tả kỹ khống chế bẫy kẹp, chỉ trong chốc lát chú thuật thao tác, nghe tiếng “rắc”, bẫy kẹp bật ra, mọi người thở phào, “May mà gỡ được.”
“Ta sẽ cầm máu cho cô nương!” Một người lấy thuốc ra trong túi, chưa lại gần liền bị Tuyết Thập Nhất lạnh nhạt ngắt lời: “Đừng động vào.”
Dưới ánh nhìn ngờ vực, y lau sạch tay rồi mới chậm rãi quấn vạt áo lên hạ chân Trường Tuệ. Mới chạm vào chân thì y dừng động tác, ngẩng mắt nhìn mọi người, “Không tránh chăng?”
“Ồ, ừ ừ... tránh đi.” Zhang Zhi là người nhận ra trước, kéo vài người quay lưng, không quên bày tỏ lời lỗi với Trường Tuệ.
Họ không phải vô lễ, mà là Trường Tuệ quá mạnh mẽ, do bị bọn họ làm thương nên mất đi phép tắc.
Nàng nghiêng đầu, thấy Tuyết Thập Nhất khẽ nhướng mày quấn vạt áo, giặt sạch máu, không nén được trêu chọc: “Sao không tránh đi?”
Tuyết Thập Nhất không thèm ngẩng đầu, “Ta tránh ai mà chữa thương cho nàng.”
Trường Tuệ đáp lại: “Có thể khép mắt lại chứ!”
Chẳng phải chuyện ấy trong sách đều viết vậy sao.
Y lặng người nghe, hiếm hoi không trả lời, nhẹ nhàng băng bó vết thương, bất ngờ nói: “Khi giúp ta chữa lành, nàng có nhắm mắt chăng?”
... Lại nhớ chuyện ấy.
Trường Tuệ nghiến răng: “Ta dĩ nhiên nhắm mắt rồi!”
“Là sao.” Tuyết Thập Nhất dường như hiểu thấu, giọng điệu lạnh nhạt diễn giải, “Nói sao mà đạo bào bị nàng xé tan tành.”
Trường Tuệ: “……”
Lẽ ra hôm đó nàng phải xé y trước.
...
Yêu tà đã bị trừ tận diệt, sương mù trong núi cũng tan nửa phần.
Đám đạo sĩ Zhang Zhi có hai người nặng thương không tỉnh, quyết định rời núi ngay, mời Tuyết Thập Nhất cùng họ đi.
Y liếc chân nàng bị thương, khẽ gật đầu đồng ý. Thấy Zhang Zhi đứng đó lưỡng lự, cau mày hỏi: “Sao thế?”
Mặt Zhang Zhi đỏ bừng, lắp bắp: “Chân cô nương bị thương, e khó mà leo núi thêm được...”
Y im lặng, trông thấy Zhang Zhi do dự thêm lần nữa, lại đến trước Trường Tuệ, ngập ngừng: “Cô nương vì chúng ta mà bị thương. Nếu không phiền, ta có thể cõng cô nương xuống núi?”
Trường Tuệ sững sờ.
Nhìn chân chưa băng bó, nàng ngước mặt nhìn Zhang Zhi rồi nhìn Tuyết Thập Nhất. Thấy y đứng yên nhìn nàng, nàng chần chờ một chút rồi đáp: “Được.”
Rút ánh mắt khỏi Tuyết Thập Nhất, nàng nhìn Zhang Zhi, mỉm cười cảm ơn, “Cảm phiền ngươi rồi.”
“Đâu có phiền lắm! Đó là việc nên làm!” Zhang Zhi cũng cười vui.
Xoa xoa tay trên áo, đặt tay lên cánh tay Trường Tuệ, chuẩn bị đỡ nàng đứng lên, bỗng có bàn tay dài vừa khỏe mạnh đè tay Zhang Zhi xuống, Tuyết Thập Nhất lặng lẽ đứng trước mặt họ.
“Để ta làm.”
“Không cần không cần...”
Zhang Zhi vẫy tay tưởng Tuyết Thập Nhất khách khí, xúc động giải thích: “Ta rất khỏe, cũng không bị thương, các ngươi đừng lo, ta...”
Vật nhau mấy cái, không sao cởi được bàn tay trên tay áo, Zhang Zhi ngơ ngác nhìn, thấy ánh mắt Tuyết Thập Nhất lạnh lùng cố định mình, lặp lại: “Ta sẽ cõng cô nương.”
“Thả nàng ra.” “……”
Dường như đây không còn là cách khách sáo.
Zhang Zhi sau đó mới nhận ra, thoáng do dự rồi nhượng bộ, bỏ tay ra.
Đề xuất Huyền Huyễn: Công Chúa Hôm Nay Đã Báo Thù Thành Công Chăng?
Huyền Trang
Trả lời5 giờ trước
Chương 93 lỗi nè