Chương 105: Muốn Chạy

Khương Chước giơ tay về phía cô, cô lập tức đáp lại nắm lấy tay anh.Thấy mí mắt anh díp lại, bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm mắt nhưng lại cố chống đỡ, chỉ muốn nhìn cô thêm một cái, Trình Tư Tư khẽ nhíu mày, tay kia phủ lên trán anh: "Anh ngủ đi, em ở ngay đây với anh, sẽ không đi đâu.""Được không?"Giọng cô rất nhẹ, giống như dỗ dành anh như vô số lần...
Quay lại truyện Kiểm Soát Dịu Dàng
BÌNH LUẬN