Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 100: Khắc cốt thâm tình

Chương thứ một trăm: Tình sâu nghĩa nặng

Khi Kiều Phi Sương mở mắt ra trong khoảnh khắc, đôi lông mày nhu mì của y thoáng qua một chút lạnh lẽo như những bông tuyết lay động trong gió đông.

Ấy vậy mà, ngay khi trông thấy Nguyệt Hàn Tranh, đặc biệt cảm nhận được hơi thở của nàng, đôi mày y như được vẽ nên trong tranh bỗng dưng khắc sâu một luồng mê hoặc kín đáo và mãnh liệt, mang theo tình ý nồng nàn, khiến cho người ta không thể nào rời mắt.

Nguyệt Hàn Tranh vừa mới đặt môi lên Kiều Phi Sương, nào ngờ y bừng tỉnh, lòng trong thầm xấu hổ như bị bắt quả tang.

Nàng nói rằng: "Ngươi tỉnh rồi, thật may, thế tức là cơ thể chẳng có gì nguy nan."

Nói rồi Nguyệt Hàn Tranh quay mình, phản xạ tự nhiên muốn rút lui.

Nào ngờ Kiều Phi Sương nhanh hơn, hơi thở hắn đã phong tỏa cánh cửa, chỉ động một ngón tay, cả người nàng không kềm chế được lùi lại, rơi vào trong lòng hắn.

Kiều Phi Sương đã ngồi dậy, ôm chặt lấy nàng, rồi lật người, đè nàng xuống giường, như muốn nhốt chặt lấy.

Hắn trực tiếp mím môi nàng, đầu môi hắn mang theo hơi lạnh mát lịm, còn đôi môi nàng thì nóng rực.

Sự tiếp xúc giữa lạnh và nóng ấy khiến thân thể Nguyệt Hàn Tranh run lên một cách ngấm ngầm.

"Phi Sương… Phi Sương…"

Nguyệt Hàn Tranh muốn nói, chớ ngờ y nhìn thấy nàng còn chốc lát phân thân, lại ôm chặt nàng hơn nữa.

Lúc này, y như một chiếc lưới giăng bao lấy nàng, thân trên toát ra mùi hương thanh ngát tựa như hoa tuyết trên thông rừng, cuốn lấy tâm trí nàng, làm lòng không khỏi sa ngã.

Hơi thở của nàng trong lòng là mùi hương mà y thèm khát, kéo y từ màn đêm u tối trở về, khiến trái tim y sống lại.

Chỉ khi cảm nhận thật rõ hơi thở nàng, y mới cảm thấy có thực.

Khi ngón tay hắn mở rộng chiếc y phục của nàng, cảm giác lạnh lẽo giật mình bao trùm Nguyệt Hàn Tranh, nàng chợt tỉnh táo kêu lên: "Không được!"

Kiều Phi Sương vuốt ve lông mày nàng, giọng nói mang theo tình ý ngập ngừng: “Thê chủ chẳng muốn hay sao?”

Nàng đáp rằng: "Không phải, chỗ đây chính là biển tâm linh, Phi Sương, ta không sao, nên ta ra trước, rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau."

Cảm giác trong biển tâm linh quá nhạy bén, nàng chịu không nổi, cả mặt nàng giờ đỏ bừng như ửng lửa.

Kiều Phi Sương ôm chặt nàng trong lòng, hít lấy mùi hương tỏa ra từ nàng, nhẹ giọng nói: "Ngày đó là lỗi ta, không bảo vệ được nàng."

"Xin lỗi."

Nếu không phải y bị thương, nếu nội lực vẫn còn như trước, y tuyệt không thể nhìn nàng bị Mặc Huyền Dạ tổn thương trước mắt như thế.

Nguyệt Hàn Tranh nhẹ đẩy y ra nhưng thấy nét mặt y như bông tuyết, chua xót và tự trách, lòng nàng như bị siết chặt lại.

Nàng ngước lên nhìn y nghiêm túc: "Kiều Phi Sương, ngươi xem kỹ ta, ta thật sự vô sự."

"Việc này sao thể trách ngươi được? Ta nhất định sẽ tìm Mặc Huyền Dạ trả thù, còn Mặc Trì nữa, nhất định phải diệt họ."

"Nhưng ta, suýt chút nữa làm tổn thương ngươi."

Nếu không vì nàng phải vào Cổ Bí Lâm, Kiều Phi Sương với Bạch Thiên Lạc cũng không cần mạo hiểm. Nay nàng chỉ biết thành thật hối lỗi.

Nhìn sắc mặt nàng xót xa, Kiều Phi Sương thở dài, cúi đầu nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng như nước: "Đừng nói thế, chỉ cần nàng khoẻ mạnh ta đã vui lòng."

"Chỉ là không ngờ nàng giữa biển tâm linh lại đẹp đến thế."

Giờ đây trong biển tâm linh, Nguyệt Hàn Tranh lại càng mảnh mai xinh đẹp.

Nhìn nàng như thế, mắt Kiều Phi Sương như phủ lên màn sương mờ, dường như muốn nuốt trọn.

Nàng nghĩ, quả nhiên nam tử là sinh vật trọng thị nhãn quan, liền hỏi: "Vậy ngươi có thích ta dạng này không?"

Hắn cười thanh nhã, mỉm nụ: "Nàng thế nào cũng đẹp hết."

"Chỉ mong nàng mãi đầy đặn một chút."

Như vậy sẽ không ai phát hiện khéo léo của nàng.

Hắn chưa từng nghĩ bản thân sẽ động lòng vì một nữ nhân, lại càng không ngờ sự chiếm hữu mãnh liệt lại sâu đậm đến thế.

Nguyệt Hàn Tranh bĩu môi nói: "Nói bậy, ta biết ngươi thích dạng ta hiện giờ."

Kiều Phi Sương nhẹ nhàng vỗ về: "Chỉ cần là nàng, ta đều yêu."

"Để ta kiểm tra xem ngươi có thương tổn nào không đã."

Nguyệt Hàn Tranh ngoan ngoãn để y xem xét, nào ngờ ánh mắt Kiều Phi Sương ngày một nóng bỏng như lửa cháy.

Nàng giật mình nhận ra, vội đỏ mặt: "Ta ra ngoài đây."

Kiều Phi Sương ôm nhẹ nàng: "Đừng giận, để ta ôm nàng một lúc."

"Ngươi đi đâu sau đó? Ta tìm khắp mà không thấy đâu."

Về sau y chỉ mong giết Mặc Huyền Dạ, tiếc thương thương tích nặng chưa thể đối địch nổi với hắn, đến lúc đó y không còn ước mong báo thù cho vết thương trên cánh, chỉ mong nàng không chết, bằng không y cũng không muốn sinh tồn nữa.

Nguyệt Hàn Tranh giản dị kể: "Mặc Huyền Dạ võ nghệ cao cường, hắn sở hữu địa vực ma pháp, đưa ta tới núi cao, bên trong địa vực hắn có sức phong bế, muốn giết ta, nhưng ta nhảy xuống vách đá."

"Dẫu có chết cũng không được chết dưới tay hắn."

Nhắc đến Mặc Huyền Dạ, ánh mắt nàng rực lửa sát khí.

Dẫu thế nào đi nữa, mối thù này nhất định phải trả.

Chỉ nghe kể, Kiều Phi Sương lòng cũng chấn động, ánh mắt che phủ lớp băng lạnh: "Ta sẽ không tha cho chúng."

Dám tổn thương thê chủ của y, y sẽ gấp bội đáp lại.

Nghe đến đây, tim y lại càng thắt chặt.

"Hắn trước kia chính là hôn phu của ngươi, quả thật rất nhẫn tâm."

"Theo ta được biết, thân thể công chúa thật sự không được tốt. Hắn đến Cổ Bí Lâm chính là để tìm thuốc cho nàng."

Nghĩ đến tiểu thư thật sự - Thẩm Tri Vĩ, ánh mắt Nguyệt Hàn Tranh càng thêm sâu thẳm.

Theo ký ức kiếp trước, nàng biết đôi điều, khi ở Kinh Thành, nàng bị truyền thuyết coi là công chúa giả, tai tiếng cũng chính từ Thẩm Tri Vĩ mà ra.

Chính vì thế, kiếp trước nàng tự tuyệt vọng, thêm vào đó thể thể bị độc, tính tình không thể khống chế.

"Ta không phải công chúa họ Thẩm, nên với Mặc Huyền Dạ cùng bọn họ hoàn toàn không liên quan."

"Các ngươi mới chính là thú phu của ta."

Nghe lời quyết đoán của Nguyệt Hàn Tranh, Kiều Phi Sương ánh mắt mềm mại: "Ta rất may mắn khi trở thành thú phu của thê chủ."

Hiện giờ lại càng là thú phu thật sự của nàng.

"Rồi sau đó thế nào?"

"Sau đó ta rơi xuống vực, trôi theo dòng nước, rồi bị cuốn lên bờ…"

Việc hệ thống và sư phụ không thể tiết lộ, những việc khác nàng chỉ nói sơ qua với Kiều Phi Sương.

Y nghe xong, mừng rỡ nàng không sao, nhưng nghĩ tới Sở Mặc Viên trở về, trong lòng lại không khỏi luyến tiếc.

Cảm giác được sắc thái tâm tình của Kiều Phi Sương bất ổn, Nguyệt Hàn Tranh ngẩng đầu nhìn y: "Ngươi có giận Sở Mặc Viên về đây chăng?"

Nàng không thể tiết lộ chuyện hệ thống, nhưng rất quan tâm y, không muốn y tức giận.

"Không có, họ cũng là thú phu của nàng, trở về cũng là điều nên làm."

"Vả lại, có thêm người bảo vệ thì càng tốt."

Chuyện lần này cũng khiến Kiều Phi Sương tỉnh ngộ, y một mình không thể bảo vệ được nàng, Sở Mặc Viên sức khỏe nhẹ thương, lực chiến cũng khá, có thể bảo vệ thê chủ.

Nguyệt Hàn Tranh chủ động hôn lên gò má y: "Ta cũng luôn lo lắng cho ngươi."

Nếu không vì hệ thống nói y chẳng sao, nàng cũng không yên tâm.

Kiều Phi Sương ôm nàng, môi lại chạm nhẹ: "Vậy, thê chủ có thể bồi thường cho ta một chút không?"

Lúc này trong mắt y đầy ắp tình sâu nghĩa nặng.

Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện