Chương thứ năm trăm tám mươi tư: Tần Tiểu Tiểu mang trong tâm thức sự cố chấp (phần bốn)
Nại Hà bước từng bước rón rén tiến vào trong quán, gọi một ly cà phê rồi ngồi xuống đối diện với người nam nhân ấy.
Quan sát diện mạo của y, trên ấn đường phủ một lớp u ám, như một màn sương mù mờ bao trùm, đây là điềm báo vận hạn triền miên, tai họa liên tiếp không ngừng.
Dò xét kỹ hơn, trán y đầy đặn nhưng ẩn hiện các vân mờ, đó là dấu hiệu phúc lộc bị tổn thương từ thuở nhỏ, điềm báo rằng cha mẹ khó có thể bên cạnh y lâu dài, báo trước số phận thiếu tình thương của song thân từ thuở thiếu thời.
Xương mày cao, sắc nét, cứng cỏi, song phần đuôi lông mày lại thưa thớt, hỗn tạp, đó là điềm báo thời vận biến đổi chuyển xoay.
Nhìn thêm cung tử nữ, sắc mặt u tối, hơi lõm xuống đôi chút.
Nói tóm lại, diện mạo y tuy có góc cạnh rõ nét, thế nhưng vẫn bị bóng tối lấn át. Tựa như tay trời định mệnh đang tàn nhẫn nghiền nát cuộc đời y, khiến cho y chìm đắm trong đau khổ cùng sự mông lung vô tận.
…
Ánh mắt nàng tập trung quá mức, khiến cho kẻ ấy dù có muốn bỏ qua cũng chẳng thể.
Nam nhân chợt tỉnh thần, bắt gặp cái nhìn của nàng, giọng nói mang chút nghi hoặc: "Có việc gì sao?"
Nại Hà hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt y, giọng tròn vành rõ tiếng, như ẩn chứa một sức mạnh không thể phủ nhận:
"Không có việc gì, chỉ là muốn giúp đỡ ngươi mà thôi."
Người nam nhân trước tiên lặng người, kế đến bật cười thầm, giọng điệu tự trào và đầy hoài nghi: "Ngươi có thể giúp ta được gì?"
"Việc sự nghiệp của ngươi chịu sự ép buộc của tiểu nhân khiến biến cố xảy ra, mẫu tử ly tán mà không thể tìm gặp." Thấy mắt y vốn vô thần bỗng mở to ngạc nhiên, Nại Hà tiếp tục nói: "Ta có thể giúp ngươi tìm việc, và cũng có thể giúp ngươi tìm được nữ nhi."
Miệng y hé mở, lời muốn nói cứ như nghẹn lại trong cổ, một hồi lâu mới khó nhọc gọi ra vài từ:
"Ngươi là ai? Sao lại biết ta đang tìm nữ nhi?"
"Ta danh tính không quan trọng, việc ta biết cũng chẳng cần thiết. Chỉ mà thôi, hiện tại tình hình con gái ngươi không được tốt, cần nhanh chóng đến đó."
Hơi thở của y trở nên rối loạn, trái tim như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, ánh mắt đầy hối hả cùng lo âu.
"Bây giờ có thể đi không?"
"Có thể. Theo ta đi."
Chẳng do dự, y đứng phắt dậy, dáng vẻ như sẵn sàng đồng hành cùng nàng đến bất cứ nơi đâu.
Nại Hà bước ra khỏi cửa tiệm cà phê, nhẹ nhàng mỉm cười hỏi y:
"Ngươi chẳng sợ ta là kẻ lừa gạt sao?"
"Không sợ!"
Y chẳng còn gì đáng sợ nữa rồi.
Vào tuổi mới lớn, cha mẹ y lần lượt qua đời, y một mình học hành, lập nghiệp, kết duyên và sinh con.
Nơi thị thành phồn hoa, y dựa vào sức lực bản thân mua nhà mua xe, khi tưởng chừng đã có một gia đình trọn vẹn thì vợ cương quyết đòi ly hôn.
Khi đó, vợ nhất định đòi quyền nuôi dưỡng con, bởi vì con gái còn nhỏ, tòa án giao phó cho mẹ chăm sóc.
Y vì mong rằng mẫu tử ấy có thể sống tốt, đã dồn phần lớn tài sản sang cho họ, nhưng chẳng bao lâu, vợ y lại theo một thương thế gia thế lớn, nói sẽ đưa con đi cuộc sống tốt hơn, bảo y đừng tìm họ nữa.
Lúc đầu còn ổn, nhưng hai tháng gần đây, y từ lúc hoang mang rối loạn, đến những giấc ác mộng triền miên, mỗi đêm mơ thấy con gái máu me đầy mình kêu cứu: "Phụ thân cứu con."
Y liên lạc với vợ cũ, người ấy lạnh lùng đáp rằng họ đang sống tốt, con gái rất yêu cha dượng mới, bảo y đừng quấy rầy.
Nếu không sẽ khiến cho y biết thế nào là thế giới này.
Y thiết lập kiện cáo tại tòa án nhằm bảo vệ quyền thăm nom, song người vợ hiện tại quyền势 quyền cao, dưới sự thao túng của họ, tòa án từ chối yêu cầu của y do lý do sự hiện diện của y sẽ làm xáo trộn cuộc sống ổn định mới của con trẻ.
Cũng bởi vì kiện cáo đòi quyền thăm nom, người chồng thứ hai của vợ y dễ dàng khiến y đánh mất công việc suốt tám năm tranh đấu.
Mất việc thì y không lấy làm oán, nhưng mỗi đêm trong mộng, dẫu cố gắng thế nào cũng không thể giữ lấy bàn tay con bé, chỉ nhìn thấy con dần biến mất trong bóng tối, mỗi đêm y tỉnh giấc trong cô đơn và tuyệt vọng, mồ hôi ướt đẫm ra trải giường.
Y luôn lang thang ngoài khu dân cư của vợ cũ, mong rằng có thể nhìn thấy mẹ con họ từ xa dù chỉ một lần duy nhất.
Thế nhưng chưa từng một lần.
Bạn hữu của y bảo, thường nghĩ ban ngày thì cũng gặp ác mộng đêm về, bởi nghĩ quá nhiều.
Có kẻ bảo nhà tộc Trương vốn là gia tộc danh môn, gia đình giống thế chẳng thể thiếu một bữa cơm cho con trẻ.
Người khác lại nói y đã đánh mất công việc, nếu tiếp tục tìm kiếm, e rằng sẽ bị ngành nghề phong tỏa, tương lai biết sống ra sao.
Những điều ấy, y đều hiểu, song không thể nào làm chứ không.
Y chỉ mong được gặp mặt con gái, dù cái giá là phải rời khỏi chốn đô thành này.
Miễn là con còn bình an, y nguyện ra đi khỏi thành thị, tìm đường khác phát triển.
Nhưng y không thể nào gặp được con.
Giờ đây, có người nói dẫn y đến gặp con gái.
Tuy trong lòng thoáng nghi ngờ, y vẫn kiên quyết theo chân rời đi.
Rốt cuộc, chẳng phải nếu thật thì sao?
…
"Ngươi hãy đưa ngày giờ sinh của con gái ta cho ta."
Người nam nhân gần như thoát khẩu nói ra, rồi ánh mắt dõi theo Nại Hà với sự nóng lòng.
Nại Hà suy tính một hồi, lại cất lời:
"Ngươi có đồ chơi con gái thường chạm vào, hoặc quần áo chưa giặt, mang theo mùi hương của bé hay không?"
"Có, trong xe ta, ta đi lấy ngay bây giờ."
Nại Hà đi theo đến chỗ xe y, từng ngồi vào ghế phụ, hướng dẫn y lái đến đại khái hướng đã biết.
Nàng cầm lấy chiếc kẹp tóc nhỏ còn mang mùi hương bé gái, dùng bùa tìm kiếm mà xác định chính xác vị trí cô bé.
Bàn tay y nắm vô lăng run run, nghĩ tới việc sắp sửa được gặp con thực sự, tim đập đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực.
Nghĩ đến lời người nữ nhân kia nói con gái y tình hình không ổn, trong lòng chập chùng lo âu.
"Xong rồi, chính là chốn này."
Tiếng Nại Hà vang lên, xe phanh gấp.
Khi thấy y định rời xe, nàng gọi lại:
"Con gái ngươi trong căn nhà này, tình trạng không tốt lắm, ngươi chọn báo cảnh hay trực tiếp lao vào giành lấy con?"
"Ta không thể đợi được!"
"Vậy chúng ta vào luôn."
Y dừng bước, lắc đầu với Nại Hà:
"Ngươi đừng vào, ta tự đi được."
Theo y thấy, gia tộc này lực lượng cũng không nhỏ.
Sự việc của bản thân, tự mình chiến đấu là đúng rồi, không muốn làm phiền đến ai.
Nại Hà nhìn bộ mặt tiều tụy cùng thân thể không khỏe mạnh của y, thẳng thừng rằng:
"Nếu ta không vào, thì ngươi cũng chẳng thể ra nổi."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng, đi thôi. Ta sẽ cứu con gái ngươi, đến lúc đó ngươi phải làm việc thật tốt giúp ta."
Nói xong, Nại Hà đã sải bước đến cửa nhà, cánh cửa vốn bị khóa chặt, giờ đây chỉ một cái đẩy nhẹ đã mở rỗng.
Trong đầu nàng vẫn vang vọng tiếng nói trìu mến: “Mùi hương thứ này thật kinh khủng!”
-----------------------------------------------
Không có quảng cáo pop-up tại trang này.
Đề xuất Hiện Đại: Hồi Hương Bị Mắng Khất Cái, Công Tử Đất Cảng Nổi Cơn Thịnh Nộ
[Luyện Khí]
Chương 224+225 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 219 không có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 220 nữa ạ
[Luyện Khí]
Chương 210 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 211 nữa ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Luyện Khí]
Chương 158 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 63 k có nội dung ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok