Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 558: Tâm hữu chấp niệm đích Thẩm Mông Mông 8

Chương thứ năm trăm năm mươi tám: Tấm lòng đầy khắc khoải của Thẩm Manh Manh – phần bát

Nại Hà đứng chốn trước cổng trường, chờ đợi Cố Tấn xuất hiện.

Bọn nàng đã quyết giữ cho Cố Tấn hóa giải tảng băng bấy lâu ngăn cách giữa y và phụ mẫu Cố gia, lại đã dặn dò rõ ràng rằng từ nay trở đi, Cố Tấn nhất định phải cùng nàng chung xe đi học.

Chẳng những vậy, cũng phải giải quyết xong phương tiện đi lại của y.

Ban ngày, nàng sai Tầm Linh Thử thoắt ẩn thoắt hiện vụng trộm vào trong gara, thu lấy chiếc xe đạp của Cố Tấn cất giữ vào không gian của nó.

Nàng tin rằng với khứu giác nhạy bén của Tầm Linh Thử, chắc chắn sẽ tìm đúng chiếc xe có mùi của Cố Tấn mà không sai sót.

Quả nhiên, chẳng bao lâu, nàng thấy y mặt đầy thất vọng bước lại gần.

Khi Cố Tấn nhìn thấy nàng, liền vội quay mặt đi, vừa rồi còn hớn hở ra trò, giờ đây lại bẽn lẽn vô cùng.

Rốt cuộc, người tự mình bảo sẽ đạp xe về nhà ấy, nay lại tiếc nuối ngoan ngoãn ngồi trên xe của người khác.

Tối hôm qua y không đạp xe về nhà, mà chưa bao giờ nghĩ rằng chiếc xe sẽ mất tích.

Y nghĩ để xe tại trường cũng an toàn chẳng khác gì để ở nhà.

Y tin không ai dại dột đến mức trộm xe trong trường, dù cho có camera giám sát trong gara.

Chẳng những thế, ai cũng biết đó chính là chiếc xe của hắn, lại còn biết giá trị chiếc xe không phải là rẻ, kẻ nào dám lấy cắp thì sẽ bị buộc tội ăn trộm.

Thế nhưng ai mà ngờ chiếc xe của y lại đi đâu mất rồi? Y xoay vòng hai ba vòng trong gara mà vẫn không tìm thấy.

Bây giờ đã chín giờ rồi, dù có muốn kiểm tra camera hay báo cảnh sát cũng phải đợi đến ngày mai.

Cuối cùng y chỉ có thể thầm rủa một câu, bất đắc dĩ bước ra ngoài, trong lòng nghĩ rằng đã mất nhiều thời gian như thế, chắc chiếc xe đã bị đem đi rồi, tức thì phải đi taxi về.

Ai ngờ xe vẫn còn đó, lần này y không cần ai nhắc nhở cũng ngoan ngoãn ngồi lên xe.

Bấy giờ Cố phụ những ngày qua bị đau chân nên đều do Cố mẫu đến đón các con.

Khi Cố mẫu thấy Cố Tấn, tuy không nói gì song nét mặt hiện lên niềm vui mừng.

Trước kia Cố Tấn bao giờ cũng một mình lên xuống trường, nàng cùng Cố phụ ai cũng không đón rước bao giờ.

Chỉ từ khi Manh Manh đến, Cố phụ mới quyết định lái xe đón đưa các con, bởi vì Manh Manh là con gái, nếu lỡ gặp kẻ xấu hay nguy hiểm, chắc chắn sẽ chẳng thể chạy thoát.

Lúc đó Cố mẫu đã đề xuất để Cố Tấn cùng ngồi chung xe, vì hai đứa con học cùng trường, cùng đường đi.

Chỉ tiếc Cố Tấn lạnh lùng từ chối đề nghị ấy.

Nàng cho rằng con trai đang trong tuổi dậy thì, có chút bướng bỉnh, không muốn gia đình có người ngoài, nghĩ rằng đợi con trai lớn hơn thì sẽ ổn.

Nay Cố Tấn lòng thuận ý hòa, ngồi chung xe với Manh Manh, ấy chính là ngụ ý chấp nhận cô em gái này.

Nghĩ đến đó, nét mặt Cố mẫu hiện lên nụ cười, Manh Manh thật ngoan ngoãn, nàng cùng Cố phụ đều rất yêu mến đứa bé này.

Bây giờ con trai cũng đã chấp nhận em, gia đình hòa thuận êm ấm, thật không còn gì bằng.

Đêm đó, như thường lệ, Cố mẫu mang trái cây đến cho Nại Hà, song trước khi gõ cửa đã thấy con trai mình mở cửa bước ra.

Bà mỉm cười đón tiếp, ấy thế mà con trai liếc nhìn vội khay trái cây trong tay bà lại ngó sang Manh Manh đang ra mở cửa, liền lạnh mặt vào nhà đi thẳng đến nhà vệ sinh.

Suy nghĩ lúc trên xe thoáng chốc tan biến.

Hóa ra quan hệ giữa hai đứa trẻ vẫn chưa cải thiện.

Nàng thở dài bất đắc dĩ, quay sang an ủi Manh Manh, lại thấy cô bé mỉm cười nhận khay hoa quả trên tay bà, chẳng chịu ảnh hưởng chút nào bởi thái độ của Cố Tấn.

Nhưng vẫn không quên nói kèm lời, “Manh Manh à, Cố Tấn không phải vì con đâu, con đừng để bụng nhé.”

“Ừ, con biết rồi, bà mẫu cũng đã vất vả một ngày, mau về nghỉ đi ạ.”

Cố mẫu trở về phòng, Nại Hà vẫn không động đậy, vẫn giữ khay đứng tại cửa chờ Cố Tấn đi rửa mặt trở về.

Dẫu rằng y theo lời Cố phụ, nhường phòng ngủ phụ có nhà vệ sinh riêng, chuyển sang phòng khách hướng bắc, giờ tắm giặt cũng chỉ có thể ghé phòng khách phụ mà dùng.

Nại Hà không biết mỗi lần Cố Tấn đi phòng vệ sinh, lòng oán giận của y có lớn thêm hay không.

Nhưng nàng nghĩ, nếu ngày trước Cố phụ có thể bình tâm ngồi lại nói chuyện cùng Cố Tấn, thay vì ép buộc y nhường phòng mà y đã ở hơn mười năm, thì có lẽ oán giận của y sẽ nhẹ bớt phần nào.

Cố Tấn trở về, mái tóc còn ướt sũng, vài giọt nước nhỏ trên người, y khoác trên mình bộ đồ thể thao áo ba lỗ quần ngắn, để lộ đường nét cơ ngực và bờ vai đầy lực lưỡng.

Y đi ngang, dùng khăn lau mái tóc, khi thấy Nại Hà đứng ngoài phòng, rõ ràng ngỡ ngàng.

Vừa nãy tại nhà tắm y còn ngắm nhìn bắp tay chắc khỏe trong gương, giờ lại lộ vẻ bẽn lẽn.

Y không biết tại sao Thẩm Manh Manh đứng ngoài cửa, bình thường sau giờ học nàng đều đóng cửa trong phòng không ra ngoài.

Y đoán nàng có việc muốn nói nhưng không muốn để ý.

Bèn thẳng bước đến cửa phòng, bật mở cửa vào trong.

Nhưng hành động khép cửa chỉ làm đến giữa chừng thì bị một lực xô đẩy mạnh, đánh rơi xuống giường, dầu sao cũng chưa tỉnh ngộ chuyện vừa rồi.

Nại Hà nhìn quanh trong phòng đơn sơ chỉ có một giường, một tủ, một bàn, đơn giản như khách sạn rẻ tiền.

Thật không thể so sánh với căn phòng trước kia của Cố Tấn.

Nhìn ánh mắt y dò xét mình, cũng như đồ trái cây và sữa nàng đặt lên bàn, trong lòng y nổi lên giận dữ, mặt đen lại, chỉ tay về phía cửa phòng nói, “Ra ngoài đi, ta muốn ngủ rồi.”

“Nàng không cần ra lệnh, ta chỉ nói đôi lời, nói xong sẽ đi ngay.”

“Ta với nàng chẳng còn lời nào để nói, dù sao cũng là nữ tử, tối muộn đến phòng nam tử như vậy, nàng thật là…”

Lời mỉa mai của Cố Tấn dứt ngang, cho đến khi rơi lên giường mới hiểu ra vụ việc ra sao.

“Đã không muốn nói chuyện tử tế thì cứ thế đi.” Nại Hà tựa vào bàn, giọng lạnh lùng không một chút dây mát.

“Ta rất biết ơn Cố bá bá và Cố mẫu đã nhận ta làm con nuôi, nếu không, nơi duy nhất của ta là viện bảo trợ trẻ mồ côi.

Ta cũng rất biết ơn ngươi đã nhường phòng cho ta, để ta không còn phải ngượng ngùng khi tắm rửa ở phòng khách.

Ta hiểu ngươi không thích có người lạ trong nhà, song ngươi có thể yên tâm, sau kỳ thi đại học ta sẽ rời khỏi Cố gia, cũng không bao giờ trở lại thành phố này.

Ta chỉ mong những tháng ngày còn lại, ta có thể sống hòa thuận với ngươi, không làm Cố bá bá và Cố mẫu phải lo lắng.”

Nại Hà nhặt lấy khay trái cây đặt lại trước kia.

“Cố mẫu nói ngươi từ nhỏ đã lén đổ sữa đi, cũng chẳng thích ăn trái cây, vậy để ta mang những thứ này về.”

Nói xong, nàng quay bước ra khỏi phòng, thậm chí ngọt ngào khép cửa lại cho Cố Tấn.

Y nằm trên giường, trầm tư rất lâu, trong lòng lòng nhất thời hỗn độn cảm xúc.

Thẩm Manh Manh vừa rồi cảm tạ y đã nhường phòng, nhưng đó không phải là y tự ý nhường.

Nghĩ đến chuyện vừa tắm xong, dù khoác quần áo, gặp Manh Manh vẫn cảm thấy ngượng ngùng không yên.

Làm sao để một cô gái nhỏ phải tắm ở phòng khách, sau đó còn phải đi ngang qua phòng khách để về phòng, nhỡ đâu bên trong có y hoặc cha mình thì liệu cô nàng sẽ chẳng cảm thấy càng khó xử sao?

Hai năm qua, đây là lần đầu tiên y thấy, hay chăng quyết định đổi phòng là đúng đắn.

Hơn nữa là chuyện trái cây và sữa.

Trước đây chưa từng đụng đến, vậy mà sau khi Manh Manh đến, lại làm y có cảm giác thua thiệt thiếu hụt.

Nghĩ đến lời nàng nói rằng sau kỳ thi sẽ rời đi không trở lại nữa, Cố Tấn bực bội dùng tay kéo mạnh mái tóc.

Đề xuất Xuyên Không: Cưới Nhầm Quân Nhân, Bị Đại Ca Cấm Dục Chiều Đến Nghiện
BÌNH LUẬN
Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Chương 224+225 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Chương 219 không có nội dung ạ

Uyên Trịnh
3 tháng trước

Và 220 nữa ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Chương 210 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
3 tháng trước

Và 211 nữa ạ

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
3 tháng trước

ok

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Chương 158 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

3 tháng trước
Trả lời

Chương 63 k có nội dung ạ

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
3 tháng trước

ok

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện