Chương thứ 486: Chu Thiến Thiến vẫn mang nặng trong lòng một mối niệm
Nại Hà mỉm cười nhạt, nói rằng: "Ta khuyên nàng mẫu tìm hiểu về phụ thân ngươi, nhưng bà ấy vì mải mê chuyện tình cảm lại chỉ tra xét đến những chuyện phong lưu của phụ thân ngươi mà thôi. Tô Thừa Thịnh, ngươi ngạo mạn học theo phụ thân bấy lâu, thật ra lại lĩnh hội được cái đầu mê muội tình yêu từ mẫu thân."
Chu Thiến Thiến lên tiếng can ngăn: "Quách Tử Khiêm, ta..."
"Đừng nói linh tinh nữa, mau chóng ly hôn cho dứt khoát đi! Ta tâm tình khá khẩm, còn có thể không lấy tiền mà cho ngươi một tin tức. Nếu không, ta cũng chẳng ngại cầm lấy điện thoại ngươi, kí tên vào tờ đơn ly hôn mạng, rồi dùng nhận diện khuôn mặt để xác nhận." Nại Hà thẳng thừng đáp trả.
Tô Thừa Thịnh nhìn Nại Hà hồi lâu, rồi cuối cùng cũng cầm lấy điện thoại, truy cập vào giao diện đăng ký ly hôn trên mạng. Trước mắt y hiện ra tờ đơn do đối phương đề nghị, bên dưới là nút đồng ý. Sau một hồi do dự, y ngẩng đầu nhìn lại Nại Hà.
"Thiến Thiến, ta yêu nàng. Nàng muốn ly hôn, ta sẵn lòng tuân phục. Nhưng xin nàng tin ta, chuyện ly hôn là kết thúc cuộc hôn nhân này, cũng là khởi đầu mới của tình cảm chúng ta. Ta sẽ theo đuổi nàng lại một lần nữa."
Lời nói vừa dứt, Tô Thừa Thịnh bấm nút đồng ý và qua nhận diện khuôn mặt xác thực.
Nại Hà nhìn lên màn hình, thấy dòng nhắc đợi phối ngẫu xác nhận đã chuyển sang chờ kiểm duyệt, miệng thoáng cười nhẹn nhịp.
“Nội dung vừa hứa nói cho ngươi nghe, phụ thân ngươi đã chuyển một phần tài sản, định cùng đứa con ngoài giá thú và người thiếp mới quen xuất ngoại.” Nại Hà nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của Tô Thừa Thịnh, dội thêm một đòn: "Hơn nữa, có lẽ ngươi còn chưa rõ, lần này đã thương tổn thể xác, từ nay về sau không thể vận động mạnh, kể cả sinh hoạt phòng the. Một kẻ như ngươi đã hóa một nửa phế nhân, không có tư cách nói chuyện tình cảm với người khác..."
Lời nói dứt, Nại Hà cười khẽ đầy ẩn ý, rồi xoay người rời đi.
Khi bước ra ngoài, nghe tiếng điện thoại vỡ tan và lại vang lên tiếng nhạc gọi cầu bác sĩ từ trong.
Thông thường phiếu kiểm duyệt đơn ly hôn có hạn bảy ngày làm việc, nhưng ngày hôm đó Nại Hà vừa về nhà đã tự mình đột nhập mạng lưới Sở dân chính, tự ý phê duyệt bản đơn ly hôn.
Chu Thiến Thiến chính thức trở thành người phụ nữ độc thân vừa rời khỏi khỏi tình trạng hôn nhân.
...
Khi Tần Phong tiến hành châm cứu lần thứ hai, rõ ràng nhẹ nhàng hơn lần đầu nhiều.
Vừa bước vào đã tự cởi áo khoác, tự trải thảm yoga rồi nằm yên trên đó.
Như một con cá nằm trên thớt, cho người ta tùy ý làm thịt.
Nại Hà tay nghề nhanh nhẹn, châm kim xong rồi cả hai cùng cắm mặt dùng điện thoại cho đến khi kết thúc thời gian mới bắt đầu lấy kim ra, lật mình đối diện, lại châm vào điểm khác...
Sau khi liệu trình kết thúc, Tần Phong mau lẹ mặc lại áo, tiếc rẻ nói: "Hôm nay chẳng thấy ai đến à?"
"Ta đã ly hôn rồi, từ nay về sau sẽ chẳng còn ai tới bắt quả tang nữa." Nại Hà đáp.
"Vậy có muốn ra ngoài ăn mừng không? Thời gian qua ta đã hỏi dò rất nhiều nơi, tìm được kha khá quán ăn được đánh giá tốt, nàng xem thích món nào thì bảo."
Đây cũng là cái giá để chữa bệnh, Tần Phong tất nhiên không quên.
Nại Hà xem qua những quán được hắn gửi, chỉ vào một quán chuyên các món cay nổi tiếng.
"Chọn quán này đi."
"Tốt, chúng ta đi ngay bây giờ."
Quán Tần Phong giới thiệu nằm trên tầng thượng trung tâm thương mại, không có phòng riêng, chỉ có các bàn ăn ngăn cách bởi cây xanh.
Hai người tìm vị trí góc sát cửa sổ, gọi sáu món trong lúc chờ đợi.
Tần Phong cúi thấp người, khe khẽ hỏi: "Chu Thiến Thiến, có thể hỏi nàng một điều không?"
"Ừ, hỏi đi."
"Ngày trước nàng dễ dàng truy cập được camera ở khu chung cư, liệu có phải là hắc客 trong truyền thuyết không?"
"Không phải."
"Vậy có phải biết chút bộ pháp điểm huyệt, giống như 'khuynh hoa điểm huyệt thủ' ấy, chỉ chạm một phát là khiến người ta không cựa quậy được?"
"Không biết." Nại Hà nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Nhưng cũng gần như vậy, có vài huyệt nếu ấn mạnh sẽ khiến cơ thể tê liệt, mềm yếu không thể dùng sức."
"Vậy hôm ấy nàng chỉ cần vỗ nhẹ lên ta một cái liền khiến ta chẳng thể động đậy, làm sao nàng làm được?"
Nại Hà khẽ nhướng mày nhìn hắn: "Ta đã nói vậy, ngươi còn muốn hỏi ta làm sao khiến ngươi biến mất, đúng không?"
Tần Phong khẽ cười ngây ngô, vốn còn muốn hỏi thêm, thì bỗng nghe một tiếng gọi thân thuộc.
"Quần Phong, lâu không gặp."
Lúc nghe ra giọng nói ấy, thân hình Tần Phong khựng lại.
Chuyển động chậm rãi xoay đầu nhìn, thấy một nam nhân thân hình đồ sộ, dung mạo tuấn tú đứng đó.
Bên cạnh y còn có một thiếu nữ trông vừa tròn tuổi thành niên, đôi mắt hạnh đào dò xét nhìn Tần Phong và Nại Hà.
Tần Phong ép cười, nét cười gượng gạo đến mức rợn người.
"Thế sao? Ngươi không nhận ra ta nữa sao?"
Tần Phong hai mép giật giật, rồi cười gượng đầy ngượng ngùng: "Chắc chắn là nhận ra, Hàn Tử Tuấn, ngươi bao giờ về nước?"
"Tháng trước."
Tần Phong lại gượng gạo cười vài tiếng: "Vậy thì tốt quá."
Đôi chân hắn khẽ gõ xuống mặt đất, như đang gõ ra một biệt thự độc lập ba tầng trên mặt đất với hai tầng hầm.
Hắn không ngờ lại có thể gặp lại Hàn Tử Tuấn, càng không ngờ lại được trò chuyện gần gũi như thế.
Hàn Tử Tuấn là bạn cũ thời trung học, ban đầu vì khác nhóm bạn nên quan hệ không thân thiết.
Cho đến học kỳ hai năm lớp 11, hắn phát hiện mình xem đầy đủ phim có cảnh phụ nữ mà không hề có xúc cảm nào.
Bèn tra trên mạng nguyên nhân không có phản ứng với phụ nữ, kết quả cho thấy hắn là đồng tính, thích nam nhân.
Hắn muốn kiểm chứng nên không thể tìm bạn thân thử, liền chọn người quanh mình làm đối tượng, cuối cùng chú ý nhiều đến Hàn Tử Tuấn.
Bởi giữa đám thiếu niên tuổi mới lớn nhiều mụn, thân hình thấp bé, giương oai khoe mánh, tính khí phức tạp, thì Hàn Tử Tuấn có làn da trắng trẻo, cao ráo, dáng dấp lạnh lùng, gần như dễ ngắm nhất.
Hắn thừa nhận chính mình là người chủ động trước.
Chủ động kết giao bạn bè với Hàn Tử Tuấn, ăn cơm chung bàn trong nhà ăn, rủ Hàn Tử Tuấn chơi bóng, hè còn mời đi bơi, tắm suối nước nóng...
Tắm rửa cũng lén nhìn cậu bé của Hàn Tử Tuấn, còn kéo cậu cùng xem phim người lớn để quan sát phản ứng...
Việc cụ thể làm gì thì hắn quên hết, chỉ nhớ ba tháng tìm tòi cuối cùng xác định mình cũng vô cảm với nam nhân.
Từ đó bỏ cuộc, đầu năm lớp 12 thì tránh xa Hàn Tử Tuấn.
Hàn Tử Tuấn nhiều lần rủ đi chơi đều bị từ chối, cho đến có lần chặn hắn ở góc trường rồi hỏi vì sao chọc rồi chạy, nói hắn bắt cá hai tay rồi bỏ, hắn hấp tấp đáp lời khiến sau này hối hận vô cùng. Rồi Hàn Tử Tuấn xuất ngoại, họ không gặp lại.
"Bấy lâu không gặp, lòng ngại nếu ta xin chung bàn ăn chăng?"
Tần Phong định nói có hẹn bạn khác, lần khác hội ngộ, người lớn hiểu lời ấy là hẹn không gặp lại.
Chưa kịp đáp thì nghe Nại Hà nói: "Không ngại, xin mời ngồi."
Ân tình ấy, Nhân tình ấy, hôm nay tất cả đều trở về như ngày cũ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Xé Toạc Mặt Ả Công Chúa Thỏ Tộc Mạo Danh Tổ Long Phu Nhân
[Luyện Khí]
Chương 224+225 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 219 không có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 220 nữa ạ
[Luyện Khí]
Chương 210 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 211 nữa ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Luyện Khí]
Chương 158 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 63 k có nội dung ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok