Nại Hà lên xe thừa tướng, truyền cho lái xe địa chỉ đã tra ra trên mạng, mắt liền theo dõi chiếc xe đuổi phía sau, trên môi nảy nụ cười lạnh lùng đầy mưu toan.
Lưng trời chạy gần nửa canh giờ đồng hồ, cuối cùng điểm dừng là bên một toà lầu cũ kỹ hoang phế.
Tin tức mạng về căn lầu này vô số, lại có vài vị nhân sĩ mạng về đây trực tiếp truyền hình đánh dấu, thậm chí còn phát sóng cả đêm.
Nại Hà đã từng xem qua mấy video ấy, tối tăm u ám, không khí quấn quanh gợi trấn tĩnh, đa phần chẳng xảy sự biến kì quái nào.
Chỉ có số ít vài video, người trở về lưng lạnh sốt triền miên, dường như vướng phải vật sạch sẽ bẩn thỉu, hay là chỉ mắc phong hàn mà thôi.
Nại Hà qua cánh cổng chính rách nát bước vào lầu cũ bỏ hoang, lòng cảm nhận âm khí nặng nề, rồi từng bước nhẹ nhàng rảo lên tầng hai.
Khi vừa rẽ ngang lên tầng hai, liền nghe tiếng động nhẹ ở cửa chính tầng dưới, tiếp đến là một tiếng thở dài khe khẽ.
Bỏ ngoài tai tiếng hai kẻ ti tiện tầng dưới, nàng ung dung bước tới cuối hành lang, chấp dứt ở cánh cửa phòng cuối cùng, nơi âm khí dày đặc nhất.
Khẽ gõ cửa đôi hồi, rồi một phát đá thình lình xông cửa mở tung.
…
Hồn ma thiếu nữ nơi cửa kia giật mình hốt hoảng.
Căn lầu hoang phế này thỉnh thoảng có người ghé qua, kẻ vô lễ đạp phá lung tung, vừa thô bạo vừa ngang ngược.
Kẻ khác lại nhẹ nhàng như bóng, vừa lịch sự vừa lễ phép nói câu xin lỗi khi qua đường.
Nhưng hiếm có ai tới được phòng ta, bởi bình thường người phàm khó đột phá bức tường ma quái kia.
Ấy vậy mà cô thiếu nữ hiện trước mắt lại trực tiếp tới đây, lại vừa không thô lỗ, vừa biết thắp nhang gõ cửa trước khi vào.
Nhưng nói nàng lễ phép thế, thì đập mở cửa là sao?
Nếu đã định đạp cửa, vậy còn làm điệu bộ gõ cửa làm chi?
Nại Hà cũng đang quan sát hồn ma trong phòng, nhìn rõ hình tượng rồi gật đầu hài lòng.
“Dáng mạo chẳng tồi, xem đã mắt dễ ưa.”
Hồn ma thiếu nữ bay tới trước mặt Nại Hà hỏi: “Ngươi có thấy ta chăng?”
“Dĩ nhiên.” Nại Hà dòm nét mặt nàng, cùng bộ y phục chẳng rõ thuộc triều đại nào trên người, chân thành khen ngợi rằng: “Chiếc y đỏ của ngươi rất mỹ lệ.”
“Ngươi chẳng sợ ta sao?”
“Nếu nhìn cách ta, như có sợ chăng?” Nại Hà vừa nói vừa đưa tay ra trước hồn ma.
Hồn ma chẳng hề né tránh, thái độ ung dung nhìn tay Nại Hà nói: “Dù ngươi không chạm tới được ta, song tốt hơn nên cách xa hồn phách của ta, gần quá chẳng có lợi cho ngươi.”
Lời vừa dứt, nó chợt cảm nhận cổ tay mình chạm vào nhiệt độ ấm áp của xác thân người.
Nó ngạc nhiên nhìn cô thiếu nữ trước mặt, nếu trước kia phá được bức tường ma kia là sự tình cờ, thì giờ đây nó chẳng thể thoát được sự kìm kẹp của đối phương, sức mạnh âm hồn vô hiệu trước mặt nàng, chứng tỏ người thiếu nữ kia không phải là phàm nhân bình thường.
“Tiểu nữ có mắt không thấy, xin đại sư lượng thứ, không biết đại sư đến đây có việc chi?”
Nại Hà không đáp lời, mà một tay nắm lấy hồn phách, tay kia từ trong đó móc ra một đám âm hồn đen kịt như bị nén chặt.
Rồi dưới ánh mắt kinh ngạc, tay không nàng xé tan mảnh âm hồn đen kia thành từng mảnh nhỏ, cuối cùng hóa khói đen, tan tỏa trước mặt người và ma.
…
Đến khi Nại Hà lấy ra một lá phù trừ uế, làm sạch hai tay mình, nàng ma mới như người tỉnh lại trong mộng, hồn phách trở về sáng sủa.
Rồi cúi đầu quỳ gập trước Nại Hà.
“Cảm tạ đại sư cứu giúp.”
“Chẳng có gì.” Nại Hà nhìn nàng, “Bao năm qua, nàng vẫn dùng hồn lực bản thân để khống chế thứ ma kia sao?”
“Đúng vậy. Ả ta hung ác, tội lỗi đầy mình, từng tàn sát cả nhà họ Liễu của ta, cả trẻ sơ sinh chưa tròn tháng cũng không tha.”
Nàng ma cúi đầu, dù đã trải qua trăm năm, oán hận toát ra vẫn không hề hao mòn.
“Ta chẳng có khả năng diệt trừ ả, song có thể kiềm hãm ả, lấy hồn phách mình làm bình chứa, dần dần tiêu hao hung thần ấy; dẫu chết cùng không tha.”
Nói xong lại khom người tạ lễ Nại Hà lần nữa.
“Cảm tạ đại sư trừ bỏ hung thần ấy cho ta.”
“Không cần đa lễ, ta tới đây là để kiếm một hồn ma trở về giúp ta việc. Còn hung thần kia coi như ta đã trả trước hậu hĩ tiền công giúp ta.”
“Đại sư cứ nói, dù có yêu cầu gì, Liễu Như Nhi quyết tận lực giúp đỡ.”
Nàng ma thầm quyết tâm trong lòng, dù đại sư cần làm gì mình cũng chẳng quản ngại.
Ấy vậy, giây kế tiếp, nàng hơi nghi hoặc về tai mình.
“Ta muốn ngươi theo ta trở về, ban đêm bên dưới nhà ta có một bà lão gặp rắc rối, cần người chơi cùng.”
“Chơi cùng bà lão sao?”
“Ừ, bà lão người trần gian đáng ghét, ban đêm quấy rầy ta học hành, ban mai lại phá giấc ngủ ta. Ngươi tới không cần lộ hình, đừng hù chết bà ta.
Dạo quanh nhà nói xem ti vi, hay nghịch mở vòi nước, bật tắt đèn là đủ rồi.”
Liễu Như Nhi chẳng hiểu một đại sư có thể dễ dàng xé như rách ma dữ trăm năm, sao lại không kham nổi một bà lão trần thế.
Dù sao nàng cũng sẵn lòng đến trợ giúp, giúp đại sư giải sầu tương trợ.
“Đi thôi, ngoài kia còn có hai đồ tể, ngươi đi theo ta, đừng giết người.”
“Vâng, đại sư yên tâm, ta không giết người bừa bãi.”
Nại Hà nói rồi dán phù ẩn thân trên mình, mới bước ra khỏi phòng.
Liễu Như Nhi nhìn quanh ngơ ngác, đại sư rõ ràng là người, sao lại bỗng nhiên biến mất?
“Đại sư?”
“Ừ, ta đây.”
Liễu Như Nhi: …
Rốt cuộc ai kia mới là ma!
Một người một ma mới tới chân cầu thang, liền trông thấy hai tên phu chủ đang cẩn thận bước lên, tay cầm đèn pin chiếu rọi.
“Này, cô nương kia tới đây làm gì?”
“Ai biết chứ? Chỗ này không có giám sát, dễ hành sự.”
“Ấy, cũng hơi kinh hãi.”
“Nghe ngươi nói, lầu bỏ hoang dữ gì? Chỉ cần bỏ tiền ra, tao ở bãi tha ma cũng dám nằm.”
“Vậy mày đi phía trước. Cứ nhìn thấy cô ấy, bảo mày đi trước.”
Gã gầy tựa lưng vào tường, chuyển mình tránh đường, mời gã mập đi đầu.
“Đi đi, có gì đáng sợ đâu, đi sau còn sợ hơn, chẳng qua thứ đó đều tới từ phía sau.”
Gã gầy vừa an tâm, lại nhanh bước hai bước lên ngang gã mập.
“Anh ơi, đừng hù em, em thật sự sợ.”
Nại Hà vô hình đứng trên tầng hai, nhìn hai kẻ kia từng bước vững chãi leo thang, khẽ cười thầm một tiếng.
Âm thanh chẳng lớn, song trong không gian yên tĩnh rộng rỗng kia, càng vang vọng quỷ dị.
“Anh ơi, em nghe thấy tiếng gì không?”
“Tiếng cười.”
“Anh cũng nghe thấy? Hay mình rút lui đi?”
“Rút lui làm chi, chắc là cô nương nãy giờ cố tình tạo tiếng động hù dọa mày, dù không phải cô ấy, cũng chẳng sợ ma nữ, tao chưa từng chơi ma nữ, giờ chính là lúc bắt đầu.”
Lời gã mập vừa dứt, cảm nhận chất lỏng chảy xuống mặt hắn, trượt theo cổ dính nhớp nháp.
Ngừng bước, hắn đưa tay lên sờ, dưới ánh đèn pin phát hiện đó là chất dịch đỏ tươi dính dính.
Gã gầy thấy gã mập đứng lại, quay đầu nhìn hắn.
Nhìn thấy một mặt mày thẫm máu, gã hốt hoảng thét lớn, quay người chạy bộ, giây sau nọ kéo hắn gã mập cùng ngã nhào xuống thang…
Đề xuất Hiện Đại: Lâm Tuyền Thâm Xứ Tình Quy Xứ
[Luyện Khí]
Chương 224+225 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 219 không có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 220 nữa ạ
[Luyện Khí]
Chương 210 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiVà 211 nữa ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Luyện Khí]
Chương 158 k có nội dung ạ
[Luyện Khí]
Chương 63 k có nội dung ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok