Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 359: Tâm hữu chấp niệm của An Nguyên Nguyên

Chương thứ ba trăm năm mươi chín: An Nguyên Nguyên – Tâm sở trụ nguyện

– Ngươi thật sự muốn đi sao? – Người cơ bắp trầm trồ hỏi.

– Nếu không đi thì sao? Ngươi tìm đến ta, chẳng phải mong ta cứu người đó hay sao? – Nại Hà đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

– Họ trong tay đã có binh khí. – Người kia lúng túng nói – Ta muốn cứu họ, nhưng sức lực không đủ, nhìn ngươi tuyệt diệu hơn, song lại e ngại sẽ làm hại ngươi.

– Không sao, đi thôi. – Nại Hà đỏ mặt gật đầu.

– Ngoài phải mặc thật ấm, tuy chưa có dự báo thời tiết nhưng những ngày qua nhiệt độ giảm mạnh, ta đoán ngoài trời ít nhất dưới âm bốn mươi độ. – Người cơ bắp nhắc nhở.

– Ừ, đi thôi. – Nại Hà mỉm cười, bộ dáng tự tin.

Hai người theo bậc thang bước xuống, suốt đoạn đường, người cơ bắp liên tiếp lên kế hoạch, chủ yếu là mấy chiêu thức dùng Nại Hà giả vờ yếu đuối rồi bất thần nổi giận, lấy thế bất ngờ đánh bại kẻ địch.

Nếu có thể bắt đầu từ cướp thủ lĩnh, hạ bệ trưởng lão, kết quả sẽ càng tốt đẹp…

Nại Hà không đoái hoài đến lời nói của y, cũng chẳng ngắt lời, để y ung dung bài binh bố trận, lời nói rối rắm.

Đến khi dừng bước trước gia cư tầng hai, người cơ bắp mới ngừng lời.

– Nhà này hồi nước lụt đã dời đi rồi. Cửa sổ này chính là cổng ra vào toà nhà chúng ta.

– Ừ.

Chẳng nói gì thêm, Nại Hà nhắm mắt đứng yên, sau khi quen hơi trong ánh sáng nhà kín, bỗng chói mắt bởi ánh mặt trời phản chiếu trên tuyết, khó mở mắt ra được.

Một thời gian lâu, ngươi mới quen ánh sáng ấy, nheo mắt bước tiếp.

Dưới chân từng bước đi lên, nghe tiếng tuyết dưới chân kêu cót két, da mặt lạnh như kim châm chích sâu.

Đây là cái lạnh lần đầu Nại Hà nếm trải, nhất là trán, như bị dao nhỏ đâm đau nhói.

– Dù trời rét thật khổ sở, nhưng băng dày hơn hẳn trước kia, những ngày qua không có ai rơi xuống hố băng. Những ngày đầu ta lội qua chỗ mỏng, phải đắp tấm ván để qua, thật kinh khủng.

Người cơ bắp chạm lên khóe mắt, nhìn Nại Hà.

– Trước đây ngươi từng nói, làm đại ca phải ra dáng đại ca, ta biết đại ca là người cùng anh em nâng bát cảnh say sưa sum họp, nhưng gặp Vương Cường mới thấm thía đại ca thực sự nên thế nào.

Mỗi ngày chúng ta đi kiếm lương thực, gặp nhiều người từ khu dân cư khác, hoặc những băng nhóm tụ tập.

Đa phần ai cũng tránh làm phiền, chẳng đụng chạm nhau, song có kẻ hung hãn không thể tránh.

Vương Cường làm đầu lĩnh chúng ta, không ỷ mạnh hiếp yếu, cũng chẳng sợ người đông.

Hễ gặp sự cố là y đích thân đối đầu, lúc xảy ra xô xát là người dấn thân vì anh em. Vương Cường thật anh hùng mãnh mẽ.

Lần này đối thủ quá kiêu ngạo, tàn nhẫn vô cùng. Vương Trí Cương bên khu sáu chỉ nói một câu than phiền, người bên đó liền đánh hắn rách đầu. Ta không nhịn nổi, liền cự cãi đánh nhau.

Chúng ta đánh lui bọn chúng, nhưng khi đến siêu thị tươi sống bên đường nhị dương, bọn đối phương dẫn đến hơn mười người, tay cầm dao, roi điện, thủ lĩnh cầm súng.

– Rồi sao nữa?

– Ta chạy thoát, giữa đường lại hối hận, thấy bản thân thật hèn hạ. Muốn quay lại cứu họ, nhưng sức không đủ, nên nghĩ đến ngươi. Cường Ca từng nói ngươi rất mạnh mẽ.

Nại Hà thầm nghĩ…

Nếu vậy sự tình sâu nặng dành cho anh em vừa rồi, cuối cùng lại thành kẻ bỏ chạy sau khi gây chuyện?

Quả thật khó mà phán xét!

– Vậy ngươi không biết hiện tại bọn họ sống hay chết, lại bắt ta ra cứu sao?

– Xin lỗi! Giờ hẳn ngươi khinh thường ta lắm. Trước xem những hình ảnh bộ binh công an hi sinh cứu dân, ta chỉ lướt qua, chẳng thấy mấy ý nghĩa.

Nhưng khi chính diện sinh tử, mới biết cái chết kinh khủng ra sao.

– Nếu sợ thế, sao còn muốn trở lại?

– Ta thừa nhận ta ham sống sợ chết, nhưng có thứ gì đó dường như quan trọng hơn sinh tử.

Nếu Cường Ca chết rồi, ngươi cứ đi, ta ở lại thù oán trả đủ. Một đứa đánh, hai đứa thành cặp.

Nếu Cường Ca vẫn còn sống, ngươi coi ta như khiên giáp chắn đạn…

Nại Hà cắt ngang lời dài dòng:

– Được rồi, dẫn đường mau.

Xem nhìn cảnh vật bên ngoài, trái ngược hoàn toàn lúc ra khỏi nhà, không còn bóng xe cộ tấp nập, không còn ánh đèn màu hoa lệ, mà như thế giới đang bị ai đó tạm dừng lại.

Toàn cảnh thiên hạ bỗng thu nhỏ, trắng xóa một mầu tuyết, trong mắt toàn là những kẻ run rẩy bước đi.

Khi đến gần con đường Nhị Dương, người cơ bắp bất ngờ lên tiếng:

– An Nguyên Nguyên, hay là ngươi trở về đi, ta một mình tiếp tục.

Nại Hà câm nín.

Trông người ấy hầm hố bệ vệ, lại lề mề chậm chạp.

Bây giờ ta sắp tới nơi rồi, sao lại bảo ta về?

Quả thật là sai lầm!

Nại Hà không thèm đáp, tiến đến siêu thị tươi sống, dù chưa vào cũng nghe tiếng ồn ào như hội tiệc bên trong.

Qua cửa kính vỡ, nàng thấy dân cư khu này bị trói chung lại, ngay giữa là Vương Cường bị hai người cầm binh khí đánh, chẳng thể kháng cự.

Không vì sức yếu của Vương Cường, mà vì điện đòn roi làm tê liệt tay chân, không thể phản kích.

– Ăn đi! – Người cơ bắp gầm lên, như quả pháo người lao vào, xô ngã làm té khuấy hai kẻ kia.

Vương Cường nhổ ra máu, cười nhạt mép môi sưng đỏ:

– Ngươi đến tìm chết sao?

– Ta dẫn An Nguyên Nguyên đến. – Người cơ bắp quay nhìn, song phía sau không còn bóng ai.

Y quan sát xung quanh, thấy người cùng đi ngoài khu, lẫn hai người anh em cùng băng nhóm, còn có mấy tên côn đồ từng bị đánh.

Chỉ thiếu bóng dáng ta trông.

Ra đi rồi? Cũng tốt.

Y dùng người che chắn Vương Cường:

– Ta trở về cùng ngươi.

Người kia ngồi trên thùng, hút thuốc, nghịch súng, thở ra tiếng thở dài:

– Ha ha, thật là anh em sâu nặng.

– Ta cũng có anh em, nhưng khi vượt ngục bị bọn lính bắt chết hết.

Nghe tới chữ vượt ngục, Vương Cường sững người, hiểu ngay nguồn gốc khẩu súng.

Người cơ bắp căng thẳng, dù mạnh bạo, to lớn song vẫn là dân thường, gặp kẻ liều mạng, e sợ là có thật.

Song một lần trốn chạy, lần này trở về đã chuẩn bị sẵn tâm lý chết, nên dù sợ vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh.

– Ta đã tìm người trợ giúp siêu đẳng, tốt nhất các ngươi thả chúng ta ra, nếu không...

Lời chưa dứt, bên ngoài vang lên cười cợt thất thanh.

Âm thanh như dao rạch không gian u ám, hắc ám lan tràn khắp căn phòng, báo hiệu những thử thách đang chờ đợi phía trước.

Đề xuất Huyền Huyễn: Thay Gả Cho Kiếm Tu Sát Thê Chứng Đạo
BÌNH LUẬN
Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

4 tháng trước
Trả lời

Chương 224+225 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

4 tháng trước
Trả lời

Chương 219 không có nội dung ạ

Uyên Trịnh
4 tháng trước

Và 220 nữa ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

4 tháng trước
Trả lời

Chương 210 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
4 tháng trước

Và 211 nữa ạ

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
4 tháng trước

ok

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

4 tháng trước
Trả lời

Chương 158 k có nội dung ạ

Uyên Trịnh
Uyên Trịnh

[Luyện Khí]

5 tháng trước
Trả lời

Chương 63 k có nội dung ạ

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
5 tháng trước

ok

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện