Lúc mẹ đẩy tôi ngã, chiếc đinh lồi ra ở mép giường đã rạch một đường trên da đầu tôi.Tuy không cần khâu, nhưng lúc rửa vết thương đã dùng hết một khay bông gòn thấm máu, cuối cùng còn tiêm một mũi uốn ván.Từ bệnh viện ra, ba tôi đau lòng đến mức lau nước mắt suốt đường.Mẹ tôi thấy lần này lỡ tay đánh nặng, cũng lẳng lặng không nói gì.Chỉ có tôi thầm mừng: đã đổ máu...
Đề xuất Cổ Đại:
Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?