Cư Tục đã nhìn thấy khuôn mặt của Yến Lạc, cũng biết anh ấy là em trai của bác Khởi.
Ăn cơm xong về nhà, Cư Tục cứ buồn thiu.
Tối đến, chúng tôi vệ sinh cá nhân xong, ngồi trong phòng ngủ chính gọi video cho mẹ tôi, tiện thể ngắm phong cảnh bên đó.
Sau khi tắt máy, Cư Tục vẫn không chịu về phòng, cứ rúc vào người tôi, ủ rũ nhìn tôi: "Mẹ, tối nay con ngủ với mẹ, mẹ lấy gối sang đây giúp con đi."
Tôi bảo: "Được."
Gối lấy sang rồi con bé cũng chẳng thèm nằm, cứ chen chúc sát bên tôi.
Tôi theo thói quen xoa đầu con bé, lại nắn nắn vành tai nó.
Tai trẻ con mềm như không có xương, sờ vào khác hẳn cảm giác tai bố nó.
Cư Tục như con mèo nhỏ được vuốt ve dễ chịu, vươn vai một cái rồi ôm chặt lấy tôi, giọng mềm nhũn: "Mẹ, xin lỗi mẹ."
"Sao lại xin lỗi?"
Con bé nói: "Thực ra lúc nhìn thấy Ha-lô... chú út, trong lòng con sợ lắm, nhưng con không muốn chú ấy buồn nên giả vờ không sợ."
Tôi nói: "Nên con mới đòi ngủ với mẹ hả? Khôn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 32.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Kỳ Nghỉ Tháng Năm, Ta Chúc Cả Nhà Bét Bám Đầy Thân
[Luyện Khí]
Đọc văn án ngập mùi se vậy
[Luyện Khí]
he hay se đây ạ
[Luyện Khí]
này là bản he hay se đây ạ, trả lời mình đi vì mình không muốn đọc bản se huhu
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn