Đầu ngón tay chỉ chạm được vào vành mũ của cậu ấy, trong lòng tôi chua xót không thôi.
Tôi thuận tay định tháo kính râm của cậu ấy xuống, nhưng cậu ấy chật vật lùi lại né tránh.
Tay bắt hụt, lưng lại không cử động được, tôi chỉ đành buông tay, bất lực nhìn cậu ấy.
Chắc hộ lý sắp về rồi, tôi nói: "Vất vả cho cậu chạy một chuyến, tôi không sao, lưng dưỡng mấy ngày là khỏi, cậu về đi... Cậu đến đây anh Khởi có biết không? Nếu anh ấy biết, cậu bảo anh ấy đừng lo, mẹ tôi ốm vừa làm phiền anh ấy rồi. Làm lỡ dở công việc của mọi người thật ngại quá, hôm nào rảnh tôi mời mọi người đi ăn nhé..."
Hello lắc đầu, từ trong túi đồ trên xe lăn lấy ra một ly trà sữa sô cô la, đặt lên bàn, sau đó tự mình xoay xe lăn, đi ra ngoài.
Vốn dĩ tôi không muốn khóc, nhưng nhìn thấy ly trà sữa đọng nước bên ngoài này, nước mắt cứ thế tuôn rơi không kìm được.
Cậu ấy đi chưa được bao lâu, hộ lý một tay xách phích nước một tay cầm bỉm quay lại, thấy tôi đang khóc, bà đặt đồ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 32.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm
[Luyện Khí]
Đọc văn án ngập mùi se vậy
[Luyện Khí]
he hay se đây ạ
[Luyện Khí]
này là bản he hay se đây ạ, trả lời mình đi vì mình không muốn đọc bản se huhu
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn