Ra đến phòng khách, mẹ tôi và Yến Lạc đều ngẩn người.Mẹ tôi nói: "Con chưa ngủ à.""Vâng..." Tôi đáp bà một tiếng, nhìn Yến Lạc đầy hoảng sợ bất an, chưa mở miệng đã nghẹn ngào, "Yến Lạc, em thực sự không biết..."Yến Lạc nhàn nhạt ừ một tiếng, rũ mắt xuống, tránh ánh nhìn của tôi.Tôi đi đến trước mặt, đưa tay muốn kéo anh, xác định anh thực sự tin tôi.Chưa chạm vào anh, anh đã quay...