Hội nghị thượng đỉnh ngành internet diễn ra vào mấy ngày cuối tháng, Hoắc công đúng lúc phải đến đó họp giao lưu ngành, mang cả tôi theo.
Tôi và Yến Lạc chia làm hai đường, cuối cùng gặp nhau ở trung tâm triển lãm Giang Thành.
Đàn anh đầu ngành giàu nứt đố đổ vách, thuê phòng cho mấy người bọn họ ở khách sạn năm sao, Yến Lạc đưa thẻ phòng dự phòng của anh cho tôi, bảo tôi tối đến ở cùng anh.
Hoắc công nhìn thấy, cười nói: "Đúng là người trẻ tuổi. Tiểu Liên, không phải mùng 1 tháng 5 cô cưới sao, kết thúc công tác cô không cần về nữa, ở lại đây chơi với bạn trai hai ngày đi."
Tôi giơ tay bắn tim: "Cảm ơn Hoắc công!"
Yến Lạc cười đưa danh thiếp: "Cảm ơn, Liên Hà nhà cháu làm phiền bác rồi. Cháu tên Yến Lạc, đây là danh thiếp của cháu."
Hoắc công cũng đưa danh thiếp của mình, rồi vỗ vỗ cánh tay anh: "Chúc hai người tân hôn vui vẻ trước nhé!"
Hoắc công tham dự với tư cách khách mời, sáng họp trưa ăn cơm, chiều là ngồi tàu cao tốc về rồi.
Tôi đến khách sạn quẹt thẻ lên lầu, vừa đi đến cửa phòng, anh Khởi đã từ phòng đối diện đi ra.
Tôi kinh ngạc gọi anh: "Anh Khởi, sao anh lại ở đây?"
Từ lúc chia tay hồi Tết, chúng tôi vẫn chưa gặp mặt, lúc Thanh minh về nhà anh cũng không có ở đó.
Anh Khởi cũng kinh ngạc: "Anh đến đây họp hội thảo y học, còn em?"
"Em đi công tác, Yến Lạc cũng đến, anh ấy ở trung tâm triển lãm..."
Tôi đứng ở cửa giải thích một tràng, anh mỉm cười lắng nghe, rồi nhìn đồng hồ: "Đã trùng hợp gặp nhau thế này, tối nay chúng ta cùng ăn cơm đi! Giờ anh phải ra ngoài đến Đại học Y, Tiểu Hà, em một mình ở khách sạn khóa kỹ cửa, đừng mở cửa cho người lạ cũng đừng chạy lung tung, biết chưa?"
"Biết rồi ạ, anh đi nhanh đi, bên này tắc đường đấy!"
Anh Khởi đi rồi, tôi quẹt thẻ vào phòng, chạy đà một đoạn rồi hét "A" một tiếng lao lên giường lớn, sau đó duỗi thẳng tay chân, quơ quào loạn xạ trên giường.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào chăn ấm áp, tôi nằm điều hòa mát rượi, vùi mặt vào chăn, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Yến Lạc và anh Khởi thực sự có tiền đồ rồi, đi công tác cũng được ở năm sao.
Còn tôi đi công tác theo chuyên gia đầu ngành đến đây, tôi cũng có tiền đồ, ha ha.
Một lát sau, Yến Lạc gọi điện thoại tới, nói anh Khởi đã liên lạc với anh. Nhưng tối nay anh có tiệc không về được, nên để anh Khởi đưa tôi đi ăn, ăn xong thì về khách sạn. Đừng nói chuyện với người lạ, cũng đừng chạy lung tung...
Tôi nói: "Ôi dào, biết rồi biết rồi."
Sao nói y hệt anh Khởi thế, tôi có phải đứa trẻ con một cái kẹo là bị lừa đi đâu.
Tôi cầm điện thoại, chơi một lúc thì ngủ thiếp đi, ngủ mãi đến khi anh Khởi gọi điện mới tỉnh.
Anh mời tôi đến Lâu Ngoại Lâu ở Giang Thành ăn cơm, gọi tôm nõn Long Tỉnh và thịt kho Đông Pha mấy món kinh điển.
Vì tôi không tin cá giấm Tây Hồ khó ăn, anh lại đặc biệt gọi thêm một con.
Bưng lên nếm thử, đúng là danh bất hư truyền, gắp hai đũa là bỏ thừa.
Cơm xong chúng tôi lại đi dạo phố, mua ít trà và khăn lụa, sau đó xách túi về khách sạn, ai về phòng nấy.
Tắm rửa xong, tôi uống mấy viên vitamin rồi đi ngủ.
Có lẽ do chăn đệm đã được phơi nắng, tôi ngủ đặc biệt say, ngay cả khi Yến Lạc về cũng không mở nổi mắt.
Yến Lạc quẹt thẻ vào cửa xong không bật đèn, lảo đảo ngã xuống bên cạnh tôi, thở dốc rất nặng rất gấp, trên người mang theo mùi rượu vang.
Tôi nhíu mày đẩy anh: "Hôi... đi tắm đi..."
Anh nắm chặt lấy tay tôi, dùng sức rồi lại dùng sức.
Tôi cảm thấy đau, muốn rút tay ra, anh lại thuận thế ôm tôi vào lòng, siết đến mức tôi hơi khó thở.
Trong bóng tối, cái ôm chặt chẽ và hơi thở quấn quýt rất nhanh đã nảy sinh dục vọng.
Anh cúi đầu tìm được môi tôi, bắt đầu hôn tôi.
Ban đầu là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, vô cùng kiềm chế, như có như không.
Khi tôi đáp lại, sự kiềm chế của anh sụp đổ, đôi môi nóng bỏng nghiền nát môi tôi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Không Phải Hí Thần
[Luyện Khí]
he hay se đây ạ
[Luyện Khí]
này là bản he hay se đây ạ, trả lời mình đi vì mình không muốn đọc bản se huhu
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn