Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 3: Đêm Giáng Sinh

Tôi nuốt ngược lời phản bác vào trong, rửa bát của mình rồi về phòng.

Vốn định đóng sầm cửa lại, nhưng cuối cùng vẫn hèn nhát khép nhẹ.

Mẹ vẫn còn lải nhải bên ngoài: "Em gái con đợt thi thử vừa rồi mới mấp mé điểm sàn đại học, thật chẳng khiến mẹ bớt lo chút nào. Giá mà nó được ưu tú như con thì tốt biết mấy..."

Tôi dựa lưng vào cửa, nước mắt cứ thế trào ra.

Ngày nào cũng chê tôi không bằng chị, sao lúc trước còn sinh tôi ra làm gì!

Sao không bóp chết tôi luôn cho rồi!

Thầy cô đều khen tôi tiến bộ lớn, mẹ lại bảo tôi không làm mẹ bớt lo, tôi...

Tôi tức đến choáng váng, nghiến răng bước tới bàn học, vơ lấy xấp đề thi, cái làm rồi, cái chưa làm, từng tờ từng tờ xé nát vụn!

Làm làm làm, làm cái gì mà làm!

Cái nhà này tôi không sống nổi nữa!

Xé xong đống đề, tôi chỉ muốn tự tát mình một cái.

Tôi đúng là con lợn!

Xé hết rồi thứ Hai lấy gì nộp?

Mà tôi đã làm xong hơn một nửa rồi chứ ít gì! A a a!

Tôi vội vàng nhắn tin cho thằng bạn nối khố cùng lớp, nhờ nó photo đề giúp, rồi vừa quệt nước mắt, vừa thu dọn đống giấy vụn đầy sàn.

Lúc bò ra sàn nhặt giấy vụn, tôi tự thấy mình thật hèn hạ, thật ngu ngốc, thật vô dụng.

Nhưng ai bảo cái mạng chó của tôi nằm trong tay mẹ.

Hôm nay tôi mà dám bật lại bà, ngày mai sẽ bị cấm túc, cuối cùng lại phải dưới sự khuyên giải của ba, khúm núm nhận lỗi trước mặt bà, ăn một trận mắng té tát mới được khôi phục đãi ngộ bình thường.

Vì quy trình này đã lặp lại quá nhiều lần, việc tránh xung đột với mẹ đã trở thành bản năng, nên tôi mới trút giận lên đống đề thi.

Haizz...

Tức chết tôi rồi.

Thằng bạn thân nhắn lại rất nhanh: "Khi nào qua lấy?"

Tôi bảo: "Tối nay không có tâm trạng, chín giờ sáng mai gặp ở quán trà sữa, tao mời mày uống."

Nó hỏi: "Lại dỗi gia đình à?"

Tôi đáp: "Một lời khó nói hết."

Nó gửi cái icon gấu con tặng hoa, rồi bảo: "Đừng nghĩ nữa, ngủ một giấc thật ngon đi, mai gặp."

Tôi gửi lại cái đầu gấu trúc "O98K", rồi quăng điện thoại và cả bản thân lên giường, nhắm mắt lại.

Vừa nãy chẳng ăn được mấy, giờ vừa tức vừa đói, tôi lăn qua lộn lại trên giường, chẳng tài nào ngủ được.

Bên ngoài toàn là tiếng cười của mẹ, ăn cơm xong lại giữ họ lại ăn trái cây, xem tivi, tán gẫu.

Cuối cùng bà bảo, ôi chao hơn mười một giờ rồi, trời lại mưa, lái xe nguy hiểm, Tiểu Huân cũng lâu không về nhà, hay là tối nay hai đứa ngủ lại đây đi.

Chị và Cư Diên đồng ý ở lại, mẹ lại tíu tít dọn phòng.

Một đám người ra ra vào vào nhà vệ sinh rửa rửa ráy ráy. Sau đó chị thay đồ ngủ, vừa lau tóc vừa bước vào.

Chị vỗ vai tôi: "Tiểu Hà, tối nay chị em mình ngủ chung."

Bị giày vò đến giờ này, tôi đã buồn ngủ rũ rượi, ậm ừ một tiếng, lăn vào trong góc.

Giường rộng mét hai, hai đứa nằm quay lưng vào nhau, ngủ cũng không đến nỗi chật.

Chị ngủ ở đây nghĩa là Cư Diên sẽ ngủ phòng phụ.

Một người ngoài cũng được ngủ phòng phụ nhà tôi, còn tôi thì không. Hừ, chi bằng đào luôn cái phòng phụ đó lên làm của hồi môn cho chị mang đi, đừng để tôi làm vấy bẩn nó!

Tôi ôm nỗi hận với cái phòng phụ, nghe tiếng máy sấy tóc vù vù trong nhà vệ sinh chẳng biết của ai, rồi thiếp đi.

Đêm hôm đó, tôi mơ một giấc mơ hoang đường.

Tôi mơ thấy người đàn ông ngủ trong phòng phụ kia bước vào, hôn tôi, vuốt ve tôi.

Cuối cùng, hắn cởi bỏ quần áo tôi, bao trùm lấy tôi...

Mưa tạnh, hắn đi.

Cả quá trình chân thực đến đáng sợ, hơi thở và nhiệt độ cơ thể hắn dường như vẫn còn lưu lại trên da thịt tôi.

Tôi nằm quay lưng lại với người chị đang say ngủ, trái tim không cách nào bình tĩnh nổi.

Sao tôi có thể mơ giấc mơ bỉ ổi, dơ bẩn thế này?!

Vì quá chột dạ, trời chưa sáng tôi đã dậy.

Xui xẻo thay, bà dì ghé thăm, tôi ném quần áo bẩn vào máy giặt, nhân lúc mọi người chưa dậy, lủi thủi trốn khỏi nhà.

Đề xuất Hiện Đại: Quá Kỳ Bình Quả
Quay lại truyện Khóa Thủy Tinh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện