Lúc mẹ không ở nhà, tôi và ba sống khá tiêu dao, không cần suốt ngày nơm nớp lo sợ, sợ làm sai chuyện bị mắng.Nhưng sự tiêu dao này giống như bữa cơm đoạn đầu đài trước khi hành hình, cứ nghĩ đến việc kiểu gì cũng có lúc tính sổ, hai chúng tôi đều không vui nổi.Cầm cự đến mùng bảy, phòng khám mở cửa, ba đưa tôi đến bệnh viện.Lần đầu đến bệnh viện khám vấn đề...