Yến ba dừng xe, Cư Diên cũng chú ý tới bên này, quay đầu nhìn sang.
Tôi thở dài, mở cửa xuống xe.
Yến Lạc cũng đi xuống theo.
Tôi giật mình, đẩy cậu ấy trở lại, nói nhỏ: "Làm gì thế! Mau lên xe, đừng chọc vào anh ta..."
Yến Lạc không nghe, đi thẳng đến bên cạnh xe Cư Diên, cười chào hỏi: "Đây chẳng phải anh rể cũ sao? Sao lại ở đây, không lên nhà ngồi chút?"
Cư Diên nghe thấy ba chữ "anh rể cũ", mắt khẽ nheo lại, sau đó vượt qua cậu ấy nhìn về phía tôi: "Em lại ở cùng một chỗ với nó."
Tôi lập tức xua tay: "Không có không có không có!"
Lần này là thật sự không có!
Yến Lạc cũng gác tay lên cửa sổ xe, mặt đối mặt nhìn hắn: "Quả thực không có, chúng tôi đã bị lão già nhà anh chia rẽ rồi."
Sau đó, cậu ấy dùng âm lượng chỉ có ba người chúng tôi nghe thấy nói: "Cô ấy rất nghe lời, cũng rất sợ anh, tôi bảo cô ấy vụng trộm với tôi, cô ấy cũng không đồng ý."
Tôi vội vàng tiến lên vài bước, đẩy Yến Lạc sang một bên, nói với Cư Diên: "Đừng nghe cậu ấy nói linh tinh!"
Tôi lại xoay người nhìn Yến Lạc, lấy tay đuổi cậu ấy: "Đi đi đi, về nhà đi, đừng có thêm loạn nữa!"
Yến Lạc bị tôi đẩy ra, lảo đảo một bước đứng vững, sau đó ngang nhiên đứng thẳng, hét với Cư Diên: "Anh rể cũ, anh ngàn vạn lần phải chăm sóc cô ấy cho tốt, năm năm sau, tôi sẽ mang theo sáu triệu chết tiệt của anh đón cô ấy về nhà!"
Cư Diên cũng xuống xe rồi.
Hắn một tay ôm tôi vào lòng, cười lạnh với Yến Lạc: "Năm năm sao? Rất tốt. Nếu cậu không mang cô ấy đi được, vậy thì cô ấy vĩnh viễn không đi được nữa..."
Tôi đấm một quyền vào vết thương ở bụng hắn.
Cư Diên đau đớn khom người, nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy tôi, không buông tay.
Tôi ở trong lòng hắn vừa đá vừa đánh: "Năm năm cái chó má gì! Hai người muốn cá cược thì tự đi mà cược, tôi không tham gia! Đừng lấy tôi làm phần thưởng!"
Yến Lạc muốn xông lên giải cứu tôi, tôi không cho cậu ấy qua, chuyên chọc vào vết thương của Cư Diên: "Anh đừng có gài tôi! Đừng ép tôi cuống lên! Tôi bây giờ cái gì cũng không sợ! Có bản lĩnh anh tống hết chúng tôi vào tù đi! Nếu anh nói lời không giữ lời, tôi sẽ nhân lúc anh ngủ chém chết anh——"
Người lớn trên xe Yến ba thấy chúng tôi sắp đánh nhau rồi, vội vàng dừng xe xuống can ngăn.
Mẹ tôi thấy tôi chuyên chọc vào chỗ đau của Cư Diên, sợ tôi chọc hắn xảy ra chuyện gì, vội vàng chắn trước mặt hắn ngăn ngón tay tôi lại: "Được rồi Tiểu Hà! Con bớt tranh cãi vài câu đi... Ái chà! Đừng chọc nữa!"
Yến ba Yến ma cũng tiến lên kéo Yến Lạc, không cho cậu ấy lại gần nữa.
Họ đã kiến thức qua hào trạch Cư gia, nhưng Yến Lạc còn quá trẻ, không biết hào trạch đó không chỉ được đắp nên bởi tiền tài.
Cư Diên đứng thẳng dậy, sắc mặt đã vô cùng khó coi, hắn mở cửa xe nhìn tôi: "Lên xe."
Tôi nói: "Hôm nay không có tâm trạng, không lên! Anh tự đi mà chơi!"
Sau đó tôi quay đầu đi vào trong khu dân cư, định về nhà mài dao.
Nào ngờ Cư Diên vài bước đã đuổi kịp tôi, hắn cúi người vác tôi lên, ném vào trong xe. Sau đó dưới con mắt của bao người, đạp chân ga đưa tôi đi mất.
Tôi bị hắn ném đến chóng mặt, bò dậy từ ghế sau, thấy xe đã rời khỏi khu dân cư, hậm hực hừ một tiếng, ngồi phía sau ngắm cảnh.
Cư Diên cười lạnh: "Sao yên tĩnh thế, không tiếp tục làm loạn nữa à? Yến Lạc an toàn rồi, em không cần dùng chiêu này để bảo vệ nó nữa, phải không..."
Tôi nhịn không nổi nữa: "Anh có phiền không! Tôi nói với cậu ấy không có gì là không có gì! Anh vừa sinh ra đã thắng tất cả chúng tôi rồi, anh còn dỗ cậu ấy đấu với anh, cậu ấy đủ trình chơi với anh sao? Cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, đừng chấp nhặt với cậu ấy nữa!"
Đề xuất Hiện Đại: Trúc Mã Dẫn Bạn Gái Về Ra Mắt, Tôi Bỗng Hóa Thành Thanh Mai Ác Nữ
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn