Tôi chưa về trường hủy phép, cũng quên xin nghỉ tiếp, giảng viên gọi điện hỏi thăm, rồi giúp tôi gia hạn thêm nửa tháng.
Mạch Tuệ, Hồ Đào nghe tin, học cũng chẳng màng, chạy hết đến thăm.
Hồ Đào nhìn Vân Trang trên giường bệnh một cái, khóc òa lên ngay lập tức, bịt miệng chạy ra ngoài, đứng ở hành lang khóc tu tu.
Tôi còn phải ra an ủi cậu ấy: "Được rồi, đừng khóc nữa..."
Hồ Đào khóc đến mức thở không ra hơi.
"Sao lại thế này, tuần trước chúng ta còn đi chơi cùng nhau mà! Tớ biết chị Vân ăn ít, sắc mặt chị ấy không ổn lắm. Nhưng tớ tưởng chị ấy giảm cân, sao lại ung thư dạ dày được... Sen Ngó, xin lỗi... đều tại tớ không tốt, nếu không đi Disney, chị ấy đã không phải vào viện..."
Tôi vỗ vỗ cậu ấy: "Không liên quan đến cậu, bà ấy đâu phải mới bị bệnh gần đây, giai đoạn cuối rồi."
"Hai người khó khăn lắm mới nhận nhau..." Cậu ấy lau nước mắt, hỏi, "Người nhà cậu không đến thăm bà ấy à?"
Tôi nói: "Chị tớ ở Mỹ... mất rồi, nhà tớ tuần trước vừa làm đám tang cho chị ấy xong, ba mẹ phải ở nhà làm lễ đầu thất cho chị."
Hồ Đào trố mắt.
Mạch Tuệ và Qua Qua đứng ở cửa cũng nghe thấy hết.
Mạch Tuệ đi thẳng tới ôm lấy tôi, tay xoa mạnh lên lưng tôi từng cái một.
Qua Qua và Hồ Đào cũng ôm chầm lấy.
Các cậu ấy đều khóc rất thương tâm.
Dù sao cũng là sinh viên, không thể ở đây mãi với tôi được, lúc tôi tiễn các cậu ấy về trường, Hồ Đào thì thầm: "Bạn trai cậu đâu? Anh ấy chắc cũng biết chứ, sao anh ấy không đến?"
"Anh trai anh ấy và chị tớ là người yêu, anh ấy bị trúng đạn, vẫn đang nằm ICU bên Mỹ, ba mẹ Yến đều sang đó rồi, Yến Lạc phải ở nhà lo tiền."
Hồ Đào: "..."
Mạch Tuệ vẻ mặt phức tạp: "Sen Ngó, nếu không phải chính miệng cậu nói, tớ còn tưởng đang xem phim truyền hình."
Tôi cười bất lực, vẫy tay: "Tớ tiễn các cậu đến đây thôi."
Nhìn các cậu ấy đi về phía trạm xe buýt, tôi thở dài, đang định quay vào thì Cư Diên bước ra: "Bên trong có Trương ma và hộ lý rồi, tôi đưa em đi ăn chút gì đó."
"Tôi... được thôi."
Vốn định bảo không đói, nhưng tôi đúng là đói thật, bèn lên xe hắn.
Tôi tưởng hắn sẽ tìm một quán cơm ăn qua loa, không ngờ hắn lái xe đến khách sạn gần đó.
Hắn tháo dây an toàn định xuống xe, tôi bám chặt cửa, căng thẳng hỏi: "Anh đến khách sạn làm gì?"
"Ăn cơm, ngủ, ở bệnh viện ngủ không ngon." Hắn nhìn vẻ mặt đề phòng của tôi, nói, "Tôi không chạm vào em, yên tâm chưa?"
"Ơ..."
Lời đảm bảo thẳng thắn quá.
Tôi thế mà lại yên tâm thật.
Hắn thuê một phòng suite ở khách sạn, gọi đồ ăn, sau đó lăn ra ngủ.
Trước khi ngủ còn dặn, cơm đến không cần gọi hắn, nếu bệnh viện gọi thì đánh thức hắn ngay.
Tôi ngồi ở phòng khách một lúc thì phục vụ mang đồ ăn lên.
Cư Diên gọi khá nhiều món, tôi thấy hắn ngủ say như chết trong phòng, cũng không làm phiền, tự mình lẳng lặng ăn.
Ba mẹ gửi cho tôi ảnh bố trí lễ đầu thất của chị, trước ảnh thờ đặt hoa hồng xanh và hoa cẩm tú cầu.
Chị không hay cười cũng không thích chụp ảnh, di ảnh là chọn từ ảnh tốt nghiệp đại học của chị, một tấm có nụ cười.
Chị lúc đó vẫn chưa ra khỏi trường, chưa gặp Cư Diên, tràn đầy niềm tin vào tương lai, tin rằng tiền đồ của mình xán lạn.
Tôi lại hỏi thăm tình hình của Yến Lạc.
Ba tôi nói: "Nó mua hoa cho chị con, giờ vừa ăn cơm xong, về nhà tìm sổ đỏ rồi."
"Nhà anh ấy định bán nhà ạ?"
"Haizz, đúng vậy."
Tôi hỏi: "Đưa anh Khởi về còn cần bao nhiêu tiền nữa ạ?"
Ba tôi nói: "Bán nhà đi cũng vẫn thiếu mười vạn."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ thiếu mười vạn.
Không kiếm được một triệu, chẳng lẽ không kiếm được mười vạn sao?
Haizz!
Cái vòng ngọc phỉ thúy của tôi!
Sao lại làm vỡ mất năm vạn thế này, đau lòng quá!
Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
[Pháo Hôi]
Bản này là bản HE ạ?
[Pháo Hôi]
Bộ này cuối cùng cũng có trên web rồi, cảm ơn bạn