Lương Phụng Ca tựa như một cơn gió lạ, lúc thì lạnh lẽo thấu xương, khi lại ấm áp như nắng xuân, khiến người ta chẳng thể nào nắm bắt được tâm ý. Hắn luôn mang theo vẻ thâm trầm khó đoán, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời đêm, khiến Chu Khanh Khanh mỗi khi nhìn vào đều cảm thấy tâm thần xao động, chẳng thể dứt ra.Thấy Chu Khanh Khanh cứ ngẩn ngơ nhìn theo...
Đề xuất Cổ Đại:
Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Cửa, Ta Nhặt Được Phu Quân Cực Phẩm