Chương 43

Những người xung quanh thấy vậy, đều thức thời mà tản ra ngay tức khắc, ai nấy đều giả vờ như mắt mù tai điếc, cái gì cũng không thấy, cái gì cũng chẳng nghe.Chu Khanh Khanh sa sầm nét mặt, chẳng thèm đoái hoài đến Lương Phụng Ca: Buông ngựa của ta ra.Ta nếu không buông thì sao? Con ngựa này vốn là của ta mà. Lương Phụng Ca sáp lại gần, cười đến là nịnh nọt và lấy...
Quay lại truyện Khinh Khinh, Lại Đây Ăn Cơm
BÌNH LUẬN