Hoắc Trầm như dùng hết sức bình sinh để ôm cô.
Cánh tay anh dùng lực đến mức suýt chút nữa bẻ gãy eo cô.
Siết đến mức khiến cô có chút không thở nổi.
"Hoắc, Hoắc Trầm." Khương Nguyễn Ninh hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, "Thả lỏng một chút, em về rồi, em sẽ không rời đi nữa đâu, anh đừng ôm chặt thế."
"Khụ, nới lỏng ra chút đi, cho em thở cái đã."
Cơ thể Hoắc Trầm hơi cứng lại, cánh tay nới lỏng ra một chút.
Nhưng vẫn ôm chặt lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, hít sâu vài hơi, có chút tham lam ngửi mùi hương thanh nhã thoang thoảng giữa mái tóc cô.
Mãi cho đến khoảnh khắc này.
Đem người ôm trọn vào trong lòng một cách chắc chắn.
Hoắc Trầm mới thực sự tin rằng, cô đã trở về.
Cơ thể cô ấm áp.
Xúc cảm chân thực đến thế.
Anh còn có thể cảm nhận được trái tim tràn đầy sức sống của cô đang đập từng nhịp từng nhịp.
Lần này, cuối cùng không còn là mơ nữa.
Cũng không còn là ảo giác của anh nữa.
[Trúc Cơ]
Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ