"Cô tìm tôi có việc gì không?"
Tần Phong đi đến trước mặt Khương Nguyễn Ninh, nhìn cô, đáy mắt có cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào.
Khương Nguyễn Ninh ngẩng đầu lên.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy Tần Phong, mày cô nhíu chặt, thần tình trên mặt cũng trở nên ngưng trọng.
Tần Phong quả thực bị tà ma tìm đến rồi.
Những hắc khí kia, đều là từ trên người cậu ta tỏa ra.
Cả người cậu ta, đều bị một luồng sát khí nồng đậm bao bọc chặt chẽ.
Tần Phong trước kia toàn thân chính khí, lượn lờ bên cạnh cậu ta đều là ánh sáng màu trắng, bây giờ một thân chính khí đó của cậu ta đều bị sát khí của tà ma nuốt chửng rồi, từ trên xuống dưới đều bốc lên hắc khí âm sâm lạnh lẽo.
Cậu ta là Tần Phong.
Nhưng sau khi bị tà ma xâm nhập, cậu ta đã không còn là Tần Phong của trước kia nữa rồi.
"Cũng không có việc gì, chỉ là muốn hỏi cậu, hai ngày nay có gặp phải chuyện gì kỳ lạ không?"
Tần Phong hơi ngẩn ra, nheo mắt lại, biểu cảm trên mặt có chút thay đổi, nhưng giọng nói lại không có gì thay đổi nói: "Chuyện kỳ lạ? Cô đang chỉ cái gì? Tại sao cô lại bỗng nhiên hỏi tôi cái này?"
Khương Nguyễn Ninh nhếch môi: "Vừa rồi tôi đi ngang qua cửa nhà cậu, cảm thấy từ trường nhà cậu có chút không đúng, sợ có thứ gì không sạch sẽ trốn vào nhà cậu rồi."
Lúc cô nói như vậy, biểu cảm trên mặt Tần Phong lại thay đổi một chút.
Nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường.
Cậu ta cười cười: "Tôi không gặp chuyện gì kỳ lạ cả, cũng không nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ."
"Vậy thì tốt." Khương Nguyễn Ninh đứng dậy, nhìn sâu vào mắt cậu ta một cái, "Nếu cậu cảm thấy có tình huống gì không ổn, gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào."
Nói xong, cô lại quay đầu nhìn mẹ Tần vẫn đang ngẩn người phía sau, mở miệng nói: "Dì ơi, dì cũng có thể chú ý nhiều hơn một chút, nếu trong nhà xảy ra chuyện gì kỳ lạ, dì cứ đến tìm cháu."
"Phần lớn thời gian cháu đều ở nhà."
"Nếu nhà không có người, thì gọi điện cho cháu, dì lưu số điện thoại của cháu đi ạ."
"À à, được." Mẹ Tần lấy điện thoại ra lưu số điện thoại của cô, tò mò hỏi, "Tiểu Khương à, vừa rồi cháu nói từ trường nhà dì không đúng, còn trốn thứ bẩn thỉu gì đó, ý cháu là sao vậy?"
"Dì ơi, cái này dì cầm lấy, mang theo sát bên người." Khương Nguyễn Ninh lấy từ trong túi ra một lá bùa, nhét vào tay mẹ Tần, "Tần Phong không nói với dì sao, cháu làm nghề xem bói bắt ma. Cái gọi là thứ bẩn thỉu, nói thẳng ra chính là yêu ma quỷ quái."
Mẹ Tần giật nảy mình.
Bà nhìn tờ giấy bùa màu vàng gấp thành hình tam giác trong tay, kinh ngạc nói: "Cháu, cháu là thầy bắt ma? Ý cháu là nhà dì có quỷ?"
Tần Phong quả thực chưa từng nói với bà về nghề nghiệp của Khương Nguyễn Ninh.
Mẹ Tần nhìn cô gái trẻ trung xinh đẹp trước mặt, biểu cảm trên mặt vô cùng kinh ngạc.
Khương Nguyễn Ninh gật đầu, lần nữa trịnh trọng dặn dò: "Dì, lá bùa cháu đưa cho dì là để trừ tà hộ thân, dì nhất định phải mang theo bên người mọi lúc mọi nơi."
"Như vậy, tà ma mới không thể lại gần người dì."
Mẹ Tần há miệng, định nói gì đó.
Bà muốn nói, nhà bà sao có thể có quỷ được.
Nhưng lời đến bên miệng, bà bỗng nhiên cảm thấy giấy bùa màu vàng trong lòng bàn tay đang nóng lên, cùng lúc đó, cảm giác âm lạnh mạc danh kỳ diệu trên người thế mà biến mất trong nháy mắt.
Mẹ Tần kinh ngạc cực độ, vội cúi đầu xuống xem.
Tần Phong đứng cách đó không xa vào khoảnh khắc Khương Nguyễn Ninh lấy bùa ra, mày nhíu chặt lại, bất động thanh sắc lùi về sau hai bước, cách xa các cô một chút.
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Vì Muốn Làm Thái Tử Phi Mà Cướp Phu Quân Rắn Của Ta
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ