Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 303: Chẳng lẽ, căn nhà này có vấn đề?

Nhớ lại hình ảnh đáng sợ trong mơ, khuôn mặt tái nhợt và trong mắt anh ta tràn ngập sự sợ hãi: "Đầu của hắn giống như quả dưa hấu bị đập nát vậy, bên trong những thứ kia, những thứ kia đều chảy hết ra ngoài."

"Sau đó, tôi còn thấy hắn bò dậy từ dưới đất, cổ hắn bị gãy, cái đầu cứ, cứ mềm oặt vắt vẻo trên vai, đi về phía tôi."

"Hắn đi đến trước mặt tôi, dùng tay vặn cái đầu của hắn xuống, bưng đến trước mặt tôi, nói với tôi là đầu hắn bị nứt rồi, bảo tôi giúp hắn khâu lại."

Nói đến đây, 【Đăng Cao Vọng Viễn】 đã nổi một tầng da gà, lông tóc toàn thân cũng dựng đứng cả lên.

Mẹ kiếp quá tà môn, quá đáng sợ rồi.

Anh ta thật sự không muốn nhớ lại.

Chỉ cần nhớ đến cảnh tượng đó, anh ta liền cảm thấy toàn thân lạnh toát.

【Vãi chưởng, cái này cũng quá đáng sợ rồi! Thảo nào không dám chợp mắt, đổi lại là tao, tao cũng đếch dám ngủ đâu.】

【Theo kinh nghiệm xem livestream bao lâu nay, vị đại ca này e là bị quỷ ám rồi chứ gì?】

【Tui rất tò mò vị đại ca này rốt cuộc đã làm gì mà lại bị quỷ ám như thế.】

【Mô tả của đại ca có thể đừng tượng hình thế được không, tui đang ăn dưa hấu đây này...】

"Tôi có làm gì đâu."

【Đăng Cao Vọng Viễn】 mếu máo: "Tôi cũng không biết tại sao lại bị thứ tà môn này ám vào. Đại sư, cô đạo pháp cao thâm, có thể tính ra được rốt cuộc tôi có phải bị quỷ ám không?"

"Nếu phải, thì con quỷ này rốt cuộc muốn làm gì?"

"Tại sao hắn cứ tối nào cũng vào trong giấc mơ của tôi?"

"Tôi với hắn không oán không thù, hắn cứ ám tôi làm cái gì!"

"Ừm, anh đúng là bị quỷ ám rồi." Khương Nguyễn Ninh nhìn tầng hắc khí lượn lờ giữa trán anh ta, nhàn nhạt nói, "Nhưng con quỷ này không phải ác quỷ hại người, anh không cần lo lắng hắn sẽ hại tính mạng anh."

"Vãi!"

【Đăng Cao Vọng Viễn】 run rẩy toàn thân, mặt mũi lập tức xanh mét: "Hắn không hại tính mạng, thế hắn ám tôi làm cái gì?"

Anh ta không hề vì câu nói này của Khương Nguyễn Ninh mà thả lỏng.

Cho dù con quỷ đó không hại mạng, nhưng cứ ngày nào cũng vào giấc mơ hù dọa anh ta như thế, anh ta cũng chịu không nổi a.

Bây giờ anh ta còn chẳng dám ngủ.

Mới có nửa tháng thôi mà anh ta đã cảm thấy mình bị tra tấn đến sống dở chết dở rồi.

Cái này với hại mạng cũng chẳng khác gì nhau.

"Hắn muốn làm gì, không phải đã nói cho anh biết trong mơ rồi sao?"

Khương Nguyễn Ninh bưng chén trà lên, nhấp một ngụm, nhuận giọng xong mới thản nhiên nói: "Anh cứ làm theo lời hắn nói, khâu lại cái đầu cho hắn, hắn sẽ không đến tìm anh nữa."

"!!! Đại sư, cô không đùa tôi đấy chứ?!"

"Anh thấy tôi giống đang nói đùa sao?"

"Nhưng mà, nhưng mà tôi còn chẳng biết hắn là ai, tôi khâu cho hắn kiểu gì? Hơn nữa, tại sao hắn lại tìm tôi để khâu đầu?"

Khương Nguyễn Ninh đặt chén trà xuống bàn trà, ngước mắt nhìn người đàn ông trong màn hình livestream: "Có phải anh mới chuyển nhà không lâu? Căn nhà anh đang ở hiện tại, chắc là anh mua lại nhà cũ (second-hand) nhỉ."

【Đăng Cao Vọng Viễn】 ngẩn người, lập tức gật đầu nói: "Đúng vậy, Đại sư cô lợi hại thật, tôi mới chuyển nhà một tháng trước. Căn nhà đang ở hiện tại là mua lại."

"Chẳng lẽ, căn nhà này có vấn đề?" 【Đăng Cao Vọng Viễn】 bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, trừng lớn mắt, "Người đàn ông nhảy lầu kia, chẳng lẽ là cũng từng ở căn nhà hiện tại của tôi?"

"Nói chính xác hơn, hắn là chủ nhà cũ."

Khương Nguyễn Ninh chậm rãi nói: "Lúc còn sống vì áp lực công việc quá lớn, hắn mắc bệnh trầm cảm, sau đó lại vì bị công ty sa thải, không chịu nổi đả kích nên đã nhảy lầu tự sát."

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cưới Chớp Nhoáng, Dẫn Con Khuấy Đảo Khu Gia Thuộc
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện