Mặc dù mới tiếp xúc với Khương Nguyễn Ninh chưa đầy vài phút, nhưng nó rõ ràng đã có sự dựa dẫm vào cô.
Khương Nguyễn Ninh lại xoa đầu nó: "Bây giờ có thể cho chị biết, nguyện vọng của em là gì rồi?"
Tiểu Kiệt chớp mắt, nó quay đầu, nhìn về một hướng nào đó, trong mắt lộ ra nỗi nhớ nhung sâu sắc: "Em muốn về nhà, em muốn gặp mẹ."
Dù mẹ không thích nó.
Nhưng nó vẫn rất nhớ mẹ.
Nó rất muốn mẹ ôm nó, hôn nó lần nữa.
Vòng tay của mẹ ấm áp như vậy, nó rất muốn cảm nhận lại sự ấm áp đó.
Khương Nguyễn Ninh dắt nó, đi về phía ngôi làng phía trước: "Được, vậy bây giờ chị sẽ đưa em về nhà."
Trước một ngôi nhà màu trắng cao bốn tầng.
Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sành điệu đứng ngoài cổng, vươn cổ nhìn về phía ngã ba phía trước, khi nhìn thấy một chiếc xe hơi nhỏ màu đen từ ngã ba đi ra, trên mặt lập tức nở nụ cười vui mừng.
Bà ta nhanh chân đi về phía chiếc xe hơi nhỏ màu đen.
Chiếc xe hơi nhỏ màu đen chạy đến trước ngôi nhà rồi dừng lại.
Cửa xe mở ra, một cậu bé mười bảy, mười tám tuổi từ trên xe bước xuống, thấy người phụ nữ, cười gọi một tiếng: "Mẹ."
Người phụ nữ đi tới, ôm cậu bé nói: "Con trai ngoan, con cuối cùng cũng về rồi, nhớ chết mẹ rồi. Để mẹ xem nào, là béo lên hay gầy đi."
"Ôi chao, sao lại gầy đi rồi. Cơm ở căng tin đại học có phải không ngon không, con xem con gầy đi nhiều thế này, bình thường chắc chắn không ăn uống đầy đủ."
"Mẹ đã nói rồi, mẹ qua thuê một căn nhà gần trường nấu cơm cho con, con lại không chịu. Bây giờ gầy đi nhiều thế này, là muốn làm mẹ đau lòng chết sao."
"Lần này về, phải bồi bổ cho con thật tốt! Mẹ đã làm những món con thích ăn rồi, có tôm hùm đất kho tàu, cua hấp, cá nấu dưa chua, còn có sườn nướng và vịt quay giòn, mau về nhà rửa tay ăn cơm đi."
"Hôm nay là sinh nhật con, mẹ đã đặt một bàn ở nhà hàng tốt nhất huyện rồi, các chú các bác và các thím của con đều sẽ đến, ăn xong bữa trưa nghỉ ngơi một chút, tối sẽ ra huyện ăn."
Cậu bé vừa đi vào nhà, vừa cười nói: "Mẹ, con đã nói với mẹ đừng làm nhiều món như vậy, ăn sao hết được."
Người phụ nữ khoác tay cậu, mắt đầy trìu mến: "Có gì đâu, thích ăn thì con ăn nhiều một chút, không thích thì ăn ít đi, ăn không hết thì đổ đi."
"À phải rồi." Cậu bé như nhớ ra điều gì, dừng bước, "Mẹ, hôm nay... là ngày giỗ của em trai phải không. Có cần đốt cho em ít tiền giấy gì không?"
Nụ cười trên mặt người phụ nữ lập tức nhạt đi.
Giọng điệu thậm chí còn có vài phần ghét bỏ: "Hôm nay là sinh nhật con, ngày vui như vậy, nhắc đến những chuyện xui xẻo đó làm gì."
"Thằng quỷ đoản mệnh đó cố tình chọn ngày sinh nhật của con để nhảy sông, chính là để làm cả nhà chúng ta ghê tởm. Con có ngốc không, lại còn muốn đốt tiền giấy cho nó, không sợ sau này bị nó ám à?"
Cậu bé im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: "Nhưng, con thấy em trai cũng đáng thương. Nếu hôm đó chúng ta có thể đưa em đi công viên giải trí cùng, có lẽ em đã không nhảy sông rồi."
"Hừ, có gì đáng thương, tự mình đi chết, ai cản được nó! Mẹ không có gì có lỗi với nó, mẹ vất vả sinh ra nó, cho nó ăn uống học hành, mẹ không bạc đãi nó!"
"Nó tự mình tính khí lớn, chỉ vì không đưa nó đi công viên giải trí, mà lại đi nhảy sông! Không hiểu chuyện như vậy, chết cũng tốt, đỡ cho lớn lên thành tai họa."
Cậu bé còn muốn nói gì đó, bị người phụ nữ trừng mắt: "Không được nhắc đến nó nữa, nghe đã thấy xui xẻo rồi."
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Đoạn Thân Tái Điệu Mã! Đích Thiên Kim Quan Tuyệt Toàn Kinh Thành
[Luyện Khí]
Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ