Khương Nguyễn Ninh xem hot search một lúc rồi thoát ra.
Hứa Minh Vũ lần này có thể sống sót thần kỳ, quả thực có liên quan đến việc nhà họ Hứa làm từ thiện tích phúc bao năm qua.
Cái phúc báo này chính là việc Hứa Minh Na vào phòng livestream của cô, từ chỗ cô biết được vị trí Hứa Minh Vũ bị mắc kẹt.
Làm nhiều việc thiện, không chỉ tích phúc cho bản thân mà còn tích phúc cho con cháu.
Nhà họ Hứa mỗi năm quyên góp không ít tiền cho các tổ chức từ thiện, tập đoàn Hứa thị còn đặc biệt mở một dây chuyền sản xuất riêng, cung cấp việc làm cho người khuyết tật.
Bao nhiêu năm qua tích được không ít phúc báo.
Những phúc báo này, vào thời khắc mấu chốt đã đổi lại được một mạng cho con cháu nhà họ Hứa.
Bảy giờ tối.
Quán lẩu Cay Quá Đã.
Tuy không phải cuối tuần nhưng trong quán lẩu đã chật kín người.
Mùi thơm nồng nàn của mỡ bò hòa quyện với vị cay nồng của hoa tiêu và ớt thỉnh thoảng lại bay ra từ trong quán.
Khương Nguyễn Ninh vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi thơm quyến rũ.
Cô rất thích ăn lẩu.
Nhưng kiếp trước, từ khi quen Phó Cẩn Ngôn, cô chẳng mấy khi đi ăn lẩu, thi thoảng đi một lần cũng lén lút như ăn trộm, sợ bị anh ta phát hiện.
Bởi vì Phó Cẩn Ngôn không thích ăn cay.
Cô từ một người không cay không vui từ nhỏ, vì anh ta mà thay đổi cả sở thích ăn uống bao năm, từ bữa nào cũng cay xé lưỡi chuyển sang ngày ba bữa thanh đạm.
Hơn nữa Phó Cẩn Ngôn cũng quy định rõ ràng cô không được ăn cay.
Bởi vì Bạch Ấu Vi cứ hai tháng lại cần thay máu một lần.
Cho nên cô của kiếp trước, ba bữa một ngày gần như đều phải ăn theo quy định của Phó Cẩn Ngôn, ăn cay là điều tuyệt đối cấm kỵ.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, trong lòng Khương Nguyễn Ninh vẫn cảm thấy lấn cấn.
Kiếp này cô sẽ chẳng kiêng nể ai nữa.
Cô muốn sống sao cho sảng khoái thì sống.
Chỉ sống vì bản thân mình.
Lúc cô đến quán lẩu, Tần Phong và Vương An cũng vừa tới.
Cả hai đều mặc thường phục, Tần Phong mặc áo phông đen phối quần âu đen, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền bạc mảnh hình thánh giá, trông cũng khá là "chất chơi".
Khác hẳn với lúc cậu ta mặc cảnh phục.
Tần Phong đã đặt trước một phòng bao.
Nhân viên phục vụ bước tới tiếp đón, dẫn mấy người đi vào trong quán.
Khi Tần Phong bước vào quán, Khương Nguyễn Ninh nghe thấy mấy cô gái thì thầm to nhỏ: "Nhìn kìa, có trai đẹp đến. Cái anh mặc áo phông đen ấy, đẹp trai quá đi."
"Người bên cạnh là bạn gái anh ấy hả, xinh ghê."
"Á, có bạn gái rồi à? Tao còn định ra xin WeChat cơ."
Khương Nguyễn Ninh: "..."
Mấy người đó nói rất nhỏ, cộng thêm trong quán đông người, tiếng ồn ào huyên náo nên Vương An và Tần Phong không nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
Nhưng Khương Nguyễn Ninh là người tu hành, ngũ quan nhạy bén hơn người thường rất nhiều.
Nên nghe rõ mồn một.
Cô nghiêng đầu, liếc nhìn Tần Phong một cái.
Vừa nãy không để ý lắm, giờ nhìn kỹ lại, ừm, đúng là có chút đẹp trai thật.
Tần Phong cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu lại, bắt gặp ngay đôi mắt đen láy sáng ngời, tim cậu ta đập nhanh hơn vài nhịp một cách khó hiểu: "Cô Khương, cô, cô nhìn gì thế?"
Khương Nguyễn Ninh sờ cằm, nhìn cậu ta nói: "Cảnh sát Tần mặc thế này trông cũng đẹp trai phết."
Tần Phong sững sờ, trên gương mặt trắng trẻo nhanh chóng hiện lên một tầng ửng đỏ.
Khương Nguyễn Ninh nhận xét xong liền quay đầu lại, đi theo nhân viên phục vụ vào phòng bao.
Tần Phong vẫn ngẩn ngơ nhìn cô, cảm thấy mặt mình dường như ngày càng nóng ran.
Bệnh viện.
Cố Thù Hoa vẫn luôn túc trực bên giường bệnh.
Bà chốc chốc lại xem giờ, thấy đã tám giờ tối rồi mà Hoắc Thư Đình nằm trên giường bệnh vẫn chưa tỉnh lại, bà không khỏi sốt ruột.
Đề xuất Hiện Đại: Duyên Tình Dằng Dặc, Đến Ngày Tan
[Trúc Cơ]
Truyện hay, mê thể loại huyền học như này :3
[Pháo Hôi]
Có ai đọc rồi mình xin review truyện với ạ