Giọng điệu nói chuyện của diễn viên thủ vai chủ nhà vô cùng tự nhiên.
Tuy nhiên mọi người đều biết diễn biến tình tiết phía sau, lập tức cảm thấy rợn tóc gáy.
Thẩm Tứ hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác rằng, bên cạnh mình là một cái xác thối rữa đang di động.
Mà những người khác do đứng khá xa chủ nhà nên không nhận ra bất kỳ điều gì bất thường.
Hải Lộ chú ý đến vẻ mặt đứng ngồi không yên của Thẩm Tứ, trong lòng mỉa mai đúng là diễn viên hạng bét thì hay làm trò.
Tưởng làm như vậy thì sẽ có người nhìn anh thêm vài cái sao?
Chủ nhà đứng dậy rời đi, Thẩm Tứ đợi cho đến khi đối phương hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới thu hồi ánh nhìn của mình.
Sau đó, anh nhét lá bài trong tay vào túi.
Trong khoảng thời gian này, mọi người chơi trò chơi một lúc, bầu không khí rất hòa hợp.
Đến hơn 11 giờ, Thôi Khương bắt đầu diễn theo kịch bản.
Anh ta ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nói: "Chẳng phải chủ nhà nói 11 giờ sẽ chuẩn bị bữa khuya sao? Sao đã quá nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy mang đồ ăn tới nhỉ."
Tỉnh Tinh Vĩ đặt quân bài trên tay xuống, nói: "Để tôi đi xem thử."
Nói xong, anh ta liền đi ra ngoài.
Một lát sau, Tỉnh Tinh Vĩ quay lại, nói: "Trong bếp không có ai cả, tủ lạnh cũng trống không."
Hải Lộ bĩu môi, hai tay chống cằm, nói: "Có khi nào chủ nhà quên rồi, sau đó đi ngủ luôn không."
"Chúng ta đi tìm chủ nhà hỏi cho rõ đi." Chúc Phán Phán nói.
Mọi người cùng nhau đi lên tầng hai.
Tỉnh Tinh Vĩ chạy bước nhỏ đến trước cửa phòng 304, nhấn chuông cửa.
Tiếp đó anh ta áp tai vào cạnh cửa, nói: "Dường như không có tiếng động gì cả."
"Không lẽ là xảy ra chuyện rồi chứ?" Hải Lộ hơi mở to mắt, bắt đầu lót đường cho cảnh tượng tiếp theo.
"Tôi thấy tình trạng sức khỏe của chủ nhà có vẻ không được tốt lắm, lỡ như xảy ra chuyện gì thật thì rắc rối to." Thôi Khương cũng khéo léo thiết kế vài câu thoại.
Đúng lúc này, Thẩm Tứ từ giữa bọn họ lách vào.
Chen lấn cái gì mà chen chứ! Trong lòng Hải Lộ đầy vẻ bất mãn.
Tuy nhiên giây tiếp theo, cô ta liền thấy Thẩm Tứ từ trong túi lấy ra một tấm thẻ, áp vào cửa.
Tiếng "Tít!" vang lên, cửa mở ra.
Mọi người nhìn vào căn phòng trống không bên trong, nhất thời đều ngẩn người.
【Hay lắm, tôi cứ tưởng Thẩm Tứ cướp phòng chủ nhà là do kịch bản sắp xếp, hóa ra nhìn biểu cảm của bọn họ thì đúng là ứng biến tại chỗ à?】
【Diễn viên nugu mà lắm trò thế? Hy vọng lát nữa chơi trò chơi hắn bị loại đầu tiên.】
"Đây là phòng của tôi." Giọng điệu của Thẩm Tứ cực kỳ bình thản.
Thôi Khương cảm thấy mặt hơi nóng lên, anh ta khẽ ho hai tiếng, nói: "Chủ nhà có từng nói ông ta ở phòng nào không?"
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng đều lắc đầu.
"Ở đây có hơn mười căn phòng lận." Hải Lộ ra vẻ như chỉ thuận miệng nói một câu rất bình thường.
Tuy nhiên lại dẫn đến việc đạn mạc đổ lỗi cho Thẩm Tứ.
Đều chỉ trích Thẩm Tứ vì muốn tranh thủ thêm chút thời gian lên hình mà ra sức diễn thêm trò ở đó.
"Chúng ta chia ra tìm đi." Thôi Khương đề nghị.
Thẩm Tứ chủ động nhường khu vực ở giữa cho bọn họ, còn mình thì chậm rãi đi về phía cuối hành lang.
Khi anh đi đến căn phòng cuối cùng, đột nhiên sấm chớp đùng đoàng.
Thẩm Tứ nhìn qua cửa sổ, thoáng thấy bóng dáng của một con người.
Hóa ra chủ nhà ở đây.
Thẩm Tứ tham gia diễn xuất không nhiều, nhưng nếu luận về việc đóng vai quỷ quái, qua mấy cảnh quay gần đây thì khá có tâm đắc.
Chỉ cần nhìn một cái, anh đã có thể đoán được diễn viên lát nữa định xuất hiện hù dọa người như thế nào.
"Ầm đoàng!" Lại một tiếng sấm vang lên.
Ngoài cửa sổ đột nhiên xuất hiện chủ nhà đang treo ngược, người đầy máu, mắt và miệng đều mở trừng trừng.
Thẩm Tứ tỉ mỉ quan sát.
Ừm... nếu là anh, chắc chắn sẽ đung đưa cơ thể, dùng đầu từng nhát một đập vào cửa sổ.
Tốt nhất là có thể khiến cửa sổ dần dần xuất hiện vết nứt, tạo cho người ta một loại kích thích thị giác cũng như áp lực thần kinh căng thẳng rằng nó có thể vỡ bất cứ lúc nào...
Không đúng.
Là một người bình thường, nhìn thấy xác chết treo ngược trước mắt thì phải cảm thấy sợ hãi mới đúng!
Thẩm Tứ lúc này mới nhớ ra mình nên làm gì.
Anh vội vàng há to miệng, run rẩy chỉ tay về phía cửa sổ, lắp bắp nói: "Xảy, xảy ra án mạng rồi!"
【Cười chết tôi mất, diễn xuất của Thẩm Tứ này tệ quá đi.】
【Lúc nãy anh ta còn ngẩn người ra một lúc kìa.】
【Tôi lên diễn còn đạt hơn hắn!】
【Mấy người kia đều nhịn cười đến nội thương rồi ha ha ha.】
Bên ngoài biệt thự, nhân viên trường vụ cũng đang nhìn livestream lúc này cũng há hốc mồm.
Sự kinh ngạc trên mặt anh ta còn chân thật hơn nhiều so với cái kiểu diễn của Thẩm Tứ.
"Đạo diễn Tiền, sao diễn xuất của Thẩm Tứ đột nhiên lại vụng về như vậy? Có phải anh ấy không khỏe ở đâu không?"
Trường vụ căn bản không thể coi Thẩm Tứ người từng đóng vai quỷ xuất thần nhập hóa, khiến người ta lạnh gáy lần trước, và người đàn ông trước mắt đang làm biểu cảm đến mức ngũ quan bay tứ tung này là cùng một người.
Đạo diễn Tiền xoa cằm, ông dù sao cũng là lão làng dày dặn kinh nghiệm.
Khi nhìn thấy Thẩm Tứ biểu diễn, ông chỉ ngạc nhiên một chút, rồi nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân.
Thằng nhóc này không biết diễn người bình thường!
Đứng ở một bên, Tô Tinh Hạo nghiêng đầu, cậu cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thẩm Tứ diễn chỗ nào không tốt chứ?
Cái vẻ mặt mất hồn, tứ chi cứng đờ này, chẳng phải là quá tuyệt vời sao?
Mấy cái đạn mạc không hài lòng với Thẩm Tứ lúc trước Tô Tinh Hạo còn có thể chấp nhận được.
Dù sao lúc còn sống fan của cậu cũng sẽ vì bảo vệ cậu mà tranh cãi với người khác.
Nhưng đám khán giả này nói diễn xuất của Thẩm Tứ không ra gì, Tô Tinh Hạo lần này không cách nào chấp nhận được.
Được được được, bắt nạt Thẩm Tứ ở dương gian không có ai chống lưng đúng không?
Tô Tinh Hạo chậm rãi duỗi bàn tay đỏ tươi ra, ấn thẳng vào góc màn hình hiển thị, sau đó vẽ một vòng máu quanh nó.
Cứ như vậy, cậu đã thành công kết nối phòng livestream âm phủ với dương gian lại với nhau.
Những lệ quỷ ở âm phủ quan tâm đến Thẩm Tứ trước đó đương nhiên cũng vào phòng livestream.
【Tối nay cũng có livestream của Thẩm Tứ để xem rồi, vui quá vui quá!】
【Diễn xuất của Thẩm Tứ lần này vẫn tốt như mọi khi!】
【Cái người sống đang treo ngược kia là sao thế? Lông mi cứ rung bần bật, sao không dùng xác chết thật đi?】
Đột nhiên phòng livestream xuất hiện thêm rất nhiều đạn mạc, toàn bộ đều là đang khen Thẩm Tứ.
【Thẩm Tứ mua thủy quân (acc ảo) à?】
【Bao nhiêu tiền một tin thế? Mọi người có tiền cùng kiếm với nào.】
【Cười chết mất, Thẩm Tứ là biết mình diễn dở nên mua thủy quân trước đúng không.】
【Thà bạn khen Thẩm Tứ đẹp trai đi, như vậy tôi còn khó phản bác bạn.】
Lệ quỷ cũng bị làn sóng đạn mạc mỉa mai Thẩm Tứ này làm cho ngơ ngác.
【Thủy quân gì chứ? Ngươi ở nấm mồ nào thế? Chết được mấy năm rồi mà ăn nói xấc xược vậy?】
【Chửi bới bẩn thỉu thế, quả nhiên fan của Thẩm Tứ toàn một lũ vô học, nực cười thật.】
【Vãi chưởng anh em ơi, đây hình như là livestream dương gian đấy.】
【Là vị đại lão quỷ nào đã thông suốt kết nối thế, đỉnh vãi!】
【Kệ mịa dương gian hay âm gian, đó có phải trọng điểm đâu? Trọng điểm là Thẩm Tứ lại bị chê diễn xuất kém kìa!】
【Chúng ta phải giúp Thẩm Tứ lấy lại thể diện!】
【Đứa nào lúc nãy nói Thẩm Tứ diễn dở đấy, khai báo địa chỉ đi! Tối nay ta treo cổ ngay trong nhà ngươi luôn.】
Đề xuất Hiện Đại: Tỉ Muội Thế Thân