Thẩm Tứ bước nhanh vào trong phòng, lúc này đầu của tên sát thủ đã nát bét như một quả dưa hấu bị nổ tung, chỉ còn lại những mảnh vụn.
Một mùi hôi thối nồng nặc tràn ngập trong phòng.
Thẩm Tứ vẻ mặt bình thường, cậu liếc nhìn thi thể tên sát thủ một cái rồi dành nhiều ánh mắt hơn cho thi thể còn lại.
Vị khách phòng 404 cũng chẳng khá hơn sát thủ là bao, toàn bộ da thịt xương cốt của nó đều biến mất, chỉ còn lại một tấm da nguyên vẹn xếp trên mặt đất.
Ban đầu khi đối phương còn hình người là do diễn viên thủ vai, hiện tại chỉ còn lại lớp da người.
Chắc là bên trong có gắn micro tầm xa, còn diễn viên thì điều khiển giọng nói từ xa.
Thẩm Tứ ngồi xổm xuống, hỏi một cách không chắc chắn: "Anh còn sống không?"
"Có khả năng nào là tôi đã chết không thể chết hơn rồi không." Tấm da phát ra âm thanh, giọng điệu khá là oán hận.
Thẩm Tứ thở phào nhẹ nhõm, xem ra cậu đến không muộn lắm, nhịp điệu livestream không bị đứt.