Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 17: Ai để hũ tro cốt trước cửa nhà tôi thế

"Anh Thẩm, quần áo của anh ở trong phòng hóa trang, mời đi theo tôi." Ánh mắt nhân viên công tác nhìn Thẩm Tứ tràn đầy vẻ sợ hãi và kiêng dè.

Hiện giờ chuyện đã lan truyền khắp mọi người, Từ Vĩ và Tô Ngưng Tâm đều sợ đến mức phải nhập viện, mà Thẩm Tứ lại bình an vô sự trong tòa nhà ma ám đó.

"Được, cảm ơn." Thẩm Tứ đi theo sau nhân viên công tác, những nơi cậu đi qua, mọi người đều vô thức nhường ra một lối đi.

Thẩm Tứ đã sớm quen với việc này, trước đây ở các đoàn phim khác cũng vậy, do vấn đề diễn xuất làm chậm tiến độ quay phim nên cậu thường xuyên bị nhân viên công tác không chào đón.

Cậu vào phòng hóa trang cẩn thận lau sạch vết máu trên mặt, thay lại quần áo của mình.

Sau khi xác nhận không còn nhiệm vụ quay chụp nào nữa, Thẩm Tứ hơi tiếc nuối rời đi.

May mà trước khi đi Thẩm Tứ đã kết bạn được với đạo diễn Tiền, đối phương liên tục yêu cầu cậu lần tới livestream nhất định phải có mặt.

Đây chính là sự khẳng định đối với diễn xuất của cậu.

Thẩm Tứ ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt không một vì sao, nhưng trong lòng lại cảm thấy con đường diễn xuất của mình đang rộng mở rạng rỡ.

Cậu nhìn thời gian, từ lúc bắt đầu quay đến khi kết thúc mới trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.

Xong việc sớm đối với Thẩm Tứ cũng là chuyện thường tình, dù sao trước đây cậu toàn đóng những vai quần chúng ít đất diễn.

Sau khi về đến nhà, Thẩm Tứ nhập từ khóa "Livestream đạo diễn Tiền" vào trình duyệt máy tính.

Lần livestream tham gia trước đó Thẩm Tứ không tìm thấy trên mạng, đó là phim nhỏ nên cũng bình thường.

Lần này sau khi nhập từ khóa, hàng loạt thông tin hiện ra.

Các cư dân mạng xem livestream đang thảo luận gay gắt trong khu vực bình luận sau khi buổi phát sóng đột ngột kết thúc.

[Đây là sự cố livestream sao? Đang yên đang lành tự nhiên kết thúc.]

[Nghe nói trong lúc quay phim có ma, diễn viên đều gặp chuyện rồi.]

[Thật hay giả vậy? Tôi không tin, chắc lại là chiêu trò của đạo diễn Tiền thôi.]

Rất nhanh sau đó, hình ảnh Từ Vĩ được đưa lên xe cấp cứu đã rò rỉ trên mạng.

Còn có người chụp màn hình biểu cảm và động tác của Từ Vĩ và Tô Ngưng Tâm khi bị dọa sợ tột độ trong livestream để phân tích từng chút một.

[Giỏi thật, có ma hay không tôi không biết, nhưng diễn viên Từ Vĩ này tôi đã xem trong các phim khác rồi, anh ta tuyệt đối không có diễn xuất tốt như vậy!]

[Tôi thấy cốt truyện này hình như hơi giống với vụ án mạng phát hiện sáng nay, nếu ngoài đời cũng có kết cục sảng khoái thế này thì tốt biết mấy.]

[Diễn viên đóng vai quỷ đó là ai vậy? Đẹp trai phết, diễn cũng đáng sợ nữa.]

Thẩm Tứ khi nhìn thấy bình luận này thì trong lòng rất vui.

Đây là lời khen ngợi tốt nhất đối với một diễn viên.

Thẩm Tứ tiếp tục lướt bình luận, nhanh chóng thấy chương trình đưa ra thông báo, tuyên bố chuyện có ma hoàn toàn là tin đồn nhảm, việc hai diễn viên lên xe cấp cứu chỉ là do bị thương nhẹ trong quá trình quay phim, hiện tại đã không còn gì đáng ngại.

Ngay cả Từ Vĩ và Tô Ngưng Tâm cũng lần lượt đăng thông báo tương tự.

Thẩm Tứ thấy vậy thì gãi gãi đầu.

Anh Từ và chị Tô đều bị thương rồi, sao mình lại cứ thế mà thản nhiên về nhà nhỉ! Thật là bất lịch sự quá.

Thẩm Tứ vội vàng liên lạc với đạo diễn Tiền: "Đạo diễn Tiền, anh Từ và chị Tô nằm ở bệnh viện nào vậy? Tôi muốn đến thăm một chút."

Đạo diễn Tiền trả lời rất nhanh: "Họ đã xuất viện rồi, ý tốt của cậu tôi sẽ chuyển lời giúp."

Thẩm Tứ thấy vậy liền nhắn lại một câu cảm ơn.

Ở đầu dây bên kia, đạo diễn Tiền thở phào nhẹ nhõm khi thấy Thẩm Tứ không đòi gặp mặt nữa.

Từ Vĩ và Tô Ngưng Tâm vừa tỉnh dậy là cảm xúc vô cùng kích động, mãi mới bình tĩnh lại được.

Nếu để họ nhìn thấy Thẩm Tứ, e là không chịu nổi kích thích mất.

Đạo diễn Tiền thầm may mắn, ông đã đặc biệt ghi rõ điều khoản miễn trách nhiệm trong hợp đồng, nếu không họ mà làm loạn lên thì đúng là khó giải quyết.

"Reng reng reng!"

Tiếng chuông điện thoại vang lên, đạo diễn Tiền bắt máy, khi nghe thấy đối phương là người đại diện của một diễn viên nổi tiếng nào đó, trên mặt ông nở nụ cười khách sáo.

"Chị Trần có chuyện gì ạ? Diễn viên bên chị muốn lên chương trình sao?"

"Dễ nói dễ nói, có điều chương trình này của tôi mang màu sắc linh dị, có thể hơi đáng sợ đấy."

"Gan lớn sao? Thế thì tốt quá! Cụ thể tôi sẽ cho người đến bàn bạc với chị."

Chương trình livestream đã nổi tiếng, Thẩm Tứ cũng nhận được sự chú ý của một bộ phận khán giả, nhưng vì cậu không ký hợp đồng với công ty nào cũng không lập Weibo, nên độ hot của cậu không cao lắm.

Sáng hôm sau Thẩm Tứ vẫn đi ăn mì như thường lệ, ông chủ đích thân bưng mì qua cho cậu, tiện đà ngồi xuống đối diện: "Tối qua tôi thấy cậu trên livestream đấy."

Thẩm Tứ rất vui, đây là lần đầu tiên cậu được người ta nhận ra: "Vâng, tối qua tôi có tham gia một buổi quay livestream."

"Lợi hại thật, cậu diễn trong đó còn đáng sợ hơn mấy phim kinh dị tôi xem trước đây nữa." Ông chủ nhìn quanh một lượt, xác định không có ai chú ý đến bên này.

Ông hạ thấp giọng hỏi: "Tôi nghe nói tối qua livestream có ma, có hai diễn viên phải đi cấp cứu, chuyện này là thật hay giả vậy?"

Thẩm Tứ bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói: "Làm sao có thể chứ, tối qua anh Từ và chị Tô chỉ bị trầy xước nhẹ thôi, để đảm bảo không sao mới đưa đến bệnh viện."

Ông chủ quán mì quan sát thần sắc của Thẩm Tứ, ông hoàn toàn không thấy đối phương có vẻ gì là đang nói dối hay chột dạ.

Thực tế là Thẩm Tứ thật sự nghĩ như vậy.

"Hóa ra là thế..." Ông chủ không hóng được chuyện gì thì hơi thất vọng, nhưng ông nhanh chóng lấy ra một tấm bảng trắng mời Thẩm Tứ ký tên.

Bây giờ Thẩm Tứ cũng coi như có chút tiếng tăm, treo bảng ký tên của cậu trong tiệm có thể thu hút thêm nhiều khách đến check-in.

Thẩm Tứ về nhà, thông thường ngoài lúc đi quay ra, thời gian còn lại cậu đều ở nhà xem phim học tập.

Cậu đã xem lại bản livestream, bản thân vẫn còn quá nhiều chỗ diễn chưa tới.

Thẩm Tứ tìm vài bộ phim linh dị có đánh giá tốt để xem, nhanh chóng đắm chìm vào cốt truyện đặc sắc và diễn xuất tinh tế của các diễn viên.

"Đinh đoong!" Tiếng chuông cửa trong trẻo đột ngột vang lên.

Cơ thể Thẩm Tứ run lên bần bật, cậu nhanh chóng nhấn nút tạm dừng, để khuôn mặt quỷ dữ tợn trong hình đứng hình tại đó.

Lúc đứng dậy Thẩm Tứ chỉ cảm thấy hai chân tê rần, cả người suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài tối đen như mực, lúc này mới giật mình nhận ra mình đã xem phim rất lâu rồi.

Thẩm Tứ nhẹ nhàng đấm vào hai chân, đợi sau khi khôi phục lại một chút, mới đi khập khiễng về phía cửa.

Mở cửa ra lại chẳng thấy bóng người nào.

Thẩm Tứ rướn người ra ngoài, nhìn quanh hai phía, hành lang trống không, không có chút hơi người nào.

Cậu vô tình cúi đầu nhìn xuống, kinh hãi phát hiện trên mặt đất đặt một hũ tro cốt màu trắng.

Trong khoảnh khắc, Thẩm Tứ chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đặc biệt là hôm nay đã xem phim linh dị cả ngày, một luồng khí lạnh thấu xương xộc thẳng lên tim.

Ai để hũ tro cốt trước cửa nhà tôi thế?

Ngày thường mình hiếm khi qua lại với ai, lý ra không thể đắc tội với người nào mới đúng.

Thẩm Tứ vội vàng móc điện thoại ra định hỏi chủ nhà.

Đúng lúc này, cậu để ý thấy trên hũ tro cốt dường như có chữ.

Thẩm Tứ từ từ ngồi xổm xuống, ghé sát vào nhìn kỹ, bên trên ghi rõ ràng: "Fan tặng".

Đôi mắt Thẩm Tứ lập tức sáng lên, nỗi hoảng sợ lúc trước tan biến sạch sành sanh trong khoảnh khắc này.

Thẩm Tứ không chút do dự ôm chặt hũ tro cốt vào lòng.

Cậu nhờ đóng phim đề tài linh dị mà được biết đến, fan tặng quà quái dị một chút cũng rất hợp lý.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Bị Thái Tử Cố Chấp Đoạt Hôn
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện