Trong livestream hình ảnh được cố ý chỉnh sáng, nhưng tại hiện trường thì vô cùng tối tăm, ngay cả con đường trước mắt cũng phải dựa vào dấu chân để dò dẫm.
Từ Vĩ tuy nói rất tự tin, nhưng hễ nghĩ đến việc Thẩm Tứ lúc này đang rình rập trong bóng tối, lòng hắn lại dâng lên một luồng khí lạnh.
【Diễn viên này diễn xuất được đấy, nhìn chân hắn run kìa, không sợ tự quạt làm mình cảm lạnh à.】
【Có khi nào người ta sợ thật không?】
【Không đến mức đó đâu, tôi thấy cũng không đáng sợ lắm.】
Từ Vĩ lần mò theo tường, hắn nhớ bên cạnh cửa mỗi nhà đều có dán giấy phù.
Rất nhanh trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng, trực tiếp xé giấy phù xuống: "Tìm thấy rồi!"
"Anh Đào giỏi quá!" Tô Ngưng Tâm mắt sáng rực, cô đưa tay qua: "Tờ giấy phù này để em cầm cho."
Cô luôn cảm thấy bất an trong lòng, có tờ giấy phù này thì cũng yên tâm phần nào.
Từ Vĩ trong lòng không vui, nhưng nghĩ thầm đây là livestream, nên mặt hắn vẫn hớn hở: "Anh vốn dĩ định đưa cho em hộ thân mà."
Tô Ngưng Tâm hớn hở nhận lấy giấy phù.
Từ Vĩ thuận theo tường thu thập được mấy tờ giấy phù, điều này khiến nỗi sợ hãi của hắn dần tan biến.
Khoảnh khắc này mình mạnh đến đáng sợ!
"Trương Thành, không phải mày muốn báo thù sao? Tới đây! Là đàn ông thì ra đây chơi khô máu!" Từ Vĩ ôm Tô Ngưng Tâm, ánh mắt khiêu khích: "Vợ và nhà của mày đều là của tao hết!"
【Tôi nhớ ra tên Từ Vĩ này rồi, hắn chuyên đóng vai lưu manh.】
【Đừng nói nha, diễn đúng là ra vẻ kiêu ngạo thật.】
【Quá xấu xa! Thật muốn đấm cho hắn một phát!】
Đạo diễn Tiền không có đánh giá gì về diễn xuất của Từ Vĩ, đối phương đã quen ở trong vùng an toàn, dùng khuôn mẫu cố định để diễn, sẽ không có đột phá.
Ngay cả Tô Ngưng Tâm cũng bị ảnh hưởng, diễn thực sự rất tầm thường.
Ánh mắt đạo diễn Tiền dời đi, nhìn Thẩm Tứ đang bám theo sau bọn họ.
Đúng vậy, hai người kia tưởng đã cắt đuôi được Thẩm Tứ, thực chất đối phương vẫn luôn bám sát phía sau.
Đạo diễn Tiền muốn cho khán giả livestream một sự bất ngờ, cố ý khôi phục độ sáng của hình ảnh, khiến người ta có cảm giác như đang ở hiện trường.
Thẩm Tứ hoàn toàn hòa làm một với bóng tối, sau lần quan sát các tiền bối so tài diễn xuất trước đó, kỹ năng diễn xuất của cậu đã thăng tiến đáng kể.
Mặc dù đạo diễn Tiền chỉ nói đơn giản và thô sơ về thiết lập nhân vật cho cậu, nhưng khi nghe thấy tiếng "Action", trái tim vốn bình tĩnh của cậu đột nhiên rạo rực, nhiều loại cảm xúc phức tạp liên tục tuôn trào.
Những lời kiêu ngạo của Từ Vĩ và tiếng cười của Tô Ngưng Tâm lọt vào tai cậu nghe vô cùng chói tai.
Thẩm Tứ không khống chế được biểu cảm khuôn mặt, lúc thì cười, lúc thì giận, giống như robot xuất hiện BUG mất kiểm soát.
"Hừ, anh đã nói rồi, không cần phải sợ." Từ Vĩ ôm Tô Ngưng Tâm đi về phía trước.
"Đợi chút." Khi đi ngang qua một ô cửa sổ, Tô Ngưng Tâm dừng lại, nhìn vào kính chỉnh lại mái tóc rối bời.
Mất cả tiếng đồng hồ để làm tóc, vừa chạy một cái là rối tung hết cả lên.
Từ Vĩ đứng bên cạnh, nhìn mình phản chiếu trong gương, định giơ tay vuốt lại mấy lọn tóc mái trước trán.
Tô Ngưng Tâm toàn thần quán chú chỉnh sửa kiểu tóc, sau khi cô tỉ mỉ sửa sang xong, khoảnh khắc quay đầu lại, lại thấy Từ Vĩ giơ tay đứng bất động.
Tư thế đó nực cười vô cùng, giống như một nghệ sĩ đang diễn trò khỉ.
"Anh làm gì vậy? Cố ý chọc em cười đúng không?" Tô Ngưng Tâm khẽ cau mày, trách móc.
Môi Từ Vĩ tím tái, khi nói chuyện cơ thể không ngừng run rẩy: "Em nhìn tay anh... có phải đang giơ lên không?"
Tô Ngưng Tâm đầy vẻ nghi hoặc: "Đúng vậy, anh rốt cuộc muốn nói cái gì?"
Từ Vĩ lúc này đã hoàn toàn đánh mất khí chất nam tính trước đó, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, giọng nói sắc lẹm hét lên: "Anh không có giơ tay!!!"
Từ Vĩ đúng là không hề nhúc nhích, bàn tay trước mắt này cứ như thể mọc ra từ trên người hắn một cách kỳ lạ vậy.
【Đậu xanh! Tối quá tôi còn không để ý thấy!】
【Kỹ xảo à? Trông cũng đáng sợ phết.】
【Không phải kỹ xảo! Sau lưng hắn có người!】
Lúc này, bàn tay đang giơ lên đó đột nhiên bịt miệng Từ Vĩ lại, khiến tiếng hét của hắn bị nghẹn lại trong họng.
Đôi bàn tay đó nhìn riêng lẻ thì không có gì đặc biệt, tuy nhiên lúc này in hằn trên làn da ngăm đen của Từ Vĩ, trông lại trắng bệch đến rợn người, bên trên chằng chịt những mạch máu xanh tím, giống như những con rắn nhỏ đang uốn lượn.
Tô Ngưng Tâm sợ hãi đến cực điểm, đúng lúc này, cô cảm thấy ở cổ truyền đến một luồng khí lạnh.
Cô trợn tròn mắt, con ngươi từ từ nhìn xuống dưới, cũng thấy một bàn tay từ phía sau vươn ra.
Tô Ngưng Tâm còn chưa kịp hét lên, miệng cũng đã bị bịt chặt.
Mùi máu nồng nặc bị hít vào mũi và miệng, Tô Ngưng Tâm vừa muốn nôn lại vừa có một cảm giác chóng mặt mãnh liệt, dường như cả thế giới đang quay cuồng.
Giấy phù!
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Tô Ngưng Tâm giơ bàn tay đang cầm giấy phù của mình lên, dùng sức đập mạnh vào bàn tay quỷ đó.
Bàn tay quỷ bị dán giấy phù bỗng khựng lại trong chốc lát.
Mắt Tô Ngưng Tâm sáng lên.
Có tác dụng!
"Lâm San, cô tưởng giấy phù dùng để làm gì?" Giọng nói âm u vang lên bên tai Tô Ngưng Tâm.
Chẳng lẽ không có tác dụng sao? Tô Ngưng Tâm bị ép đến chảy cả nước mắt.
"Sao cô không nhìn cho kỹ xem, trên giấy phù viết cái gì?"
Tô Ngưng Tâm nghe thấy lời này, lúc này cô mượn ánh đèn, nhìn rõ trên giấy phù vậy mà dùng máu viết một chữ "Tử" (Chết).
"Tôi chân thành cảm ơn các người đã xé giấy phù xuống, nếu không có các người, tôi thực sự không thể ra ngoài được." Thẩm Tứ đã bôi máu vào lòng bàn tay từ trước, khi cậu thu tay lại, đã để lại dấu tay máu bên miệng hai người.
"Để báo đáp, tôi sẽ cho các người một đêm khó quên."
"Giống như đêm mà các người từng dành cho tôi vậy——khó quên!"
Câu nói cuối cùng của Thẩm Tứ đột ngột nhấn mạnh ngữ khí, khiến hai người từ trong nỗi sợ hãi tột độ bừng tỉnh lại.
Tô Ngưng Tâm nhìn thấy mình trong kính mặt đầy máu, ôm mặt hét kinh hoàng: "A a a!"
Từ Vĩ mồ hôi lạnh đầy đầu, hắn đột ngột quay người, cầm đèn pin soi khắp nơi nhưng vẫn không thấy người đâu.
Hắn nhìn về phía xa nơi ánh sáng không rọi tới, nơi đó dường như ẩn chứa cái miệng khổng lồ của vực thẳm, đang đợi bọn họ đi tới để nuốt chửng.
Vừa rồi thực sự là đang diễn kịch sao?
Từ Vĩ bắt đầu hoang mang rồi, hắn lăn lộn trong nghề cũng tám chín năm, những người có chút danh tiếng hắn đều có ấn tượng.
Nên khi nhìn thấy Thẩm Tứ trẻ tuổi lại là một gương mặt lạ lẫm, Từ Vĩ liền khẳng định là một tân binh mới vào nghề.
Tân binh sao có thể diễn tốt như vậy... dường như không giống như đang diễn.
Đạo diễn Tiền chẳng lẽ vì không có tiền nên mời một tên tâm thần đến để dọa người sao?
Lòng Từ Vĩ lạnh toát, hắn quay người đi thẳng xuống lầu.
Không được rồi, hắn phải tạm dừng quay phim, cùng lắm là không quay nữa.
Phim khác cần tiền, phim này cần mạng mà!
"Anh định đi đâu?" Tô Ngưng Tâm nắm lấy tay Từ Vĩ, lúc này cô không thể ở một mình được, nếu không cô sẽ phát điên mất.
"Không quay được nữa, anh thấy ở đây có gì đó kỳ quái, em đi theo anh." Từ Vĩ kéo cô chạy đi.
Trưởng ban sân khấu nhìn thấy cảnh này thì vỗ trán: "Hỏng rồi! Bọn họ không muốn quay nữa! Đây là đang livestream mà, bọn họ rốt cuộc có tố chất diễn viên không vậy!"
"Bọn họ mà có thì đã không mang tiếng xấu trong nghề." Đạo diễn Tiền thong thả hút thuốc, không vội không vàng nói.
"Có cần tôi đi khóa cửa chính lại không?" Đây là lần đầu làm livestream, trưởng ban sân khấu sợ xảy ra chuyện nên không khóa lối ra duy nhất trong tòa nhà.
"Không cần, xem tiếp đi, phải có niềm tin vào cậu ấy." Đạo diễn Tiền ung dung tự tại, vỗ vai trưởng ban sân khấu, ra hiệu cho anh ta đừng vội.
Trưởng ban sân khấu đầy vẻ nghi hoặc, có niềm tin vào ai cơ?
Đề xuất Cổ Đại: Mai phu nhân ngày ngày sủng phu