【Chẳng trách dạo này các tiệm xăm bắt đầu có mẫu hình Thẩm Tứ rồi.】
【Tại sao? Vì anh ấy đẹp trai à?】
【Không phải đâu, mà là vì anh ấy còn hung dữ hơn cả quỷ.】
Tất cả thi thể ở đây đều do Lâm Tư Tư chặt.
Lúc đó Thẩm Tứ cũng định ra tay giúp đỡ, nhưng kết quả lại bị Lâm Tư Tư chê tay chân chậm chạp, bị đuổi sang một bên phụ trách đóng bao.
"Tư Tư, em có mệt không? Thật ra vừa nãy anh nên giúp một tay mới đúng."
Lâm Tư Tư liên tục lắc đầu: "Không mệt đâu anh, những con quỷ này khá dễ chặt, dễ hơn chặt thi thể của anh nhiều."
Nói xong, Lâm Tư Tư lập tức nhận ra mình nói hớ, vội vàng bịt miệng lại.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào ngượng ngùng.
Đến lúc này, Thẩm Tứ mới hiểu tại sao Lưu Cố không làm hại Lâm Tư Tư.
Hóa ra là Lâm Tư Tư đã chặt thi thể của Thẩm Tứ thành từng khúc ngay trước mặt bọn chúng.
Lâm Tư Tư cúi đầu, lo lắng bấu ngón tay: "Anh, em xin lỗi..."
Thẩm Tứ ngồi thụp xuống, mỉm cười nhéo nhéo đôi má phúng phính của Lâm Tư Tư: "Có gì mà phải xin lỗi chứ, em siêu lợi hại luôn đấy biết không! Có thể thoát khỏi tay kẻ ác mà."
Lời an ủi dịu dàng của Thẩm Tứ khiến Lâm Tư Tư lúc này òa khóc nức nở.
"Xin lỗi anh, em muốn được sống..." Lâm Tư Tư dùng mu bàn tay liên tục lau nước mắt, nhưng vẫn không ngăn được nỗi đau buồn ập đến như sóng trào.
"Em phải sống tiếp mới được..."
Nụ cười trên mặt Thẩm Tứ dần tan biến, anh im lặng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lâm Tư Tư.
Lưu Cố hớt hải chạy từ nhà bếp ra, vừa vặn đụng phải Trần Lan đang đi ra từ phòng ngủ.
"Chồng ơi, vừa nãy nghe thấy tiếng anh hét thảm thiết lắm, có chuyện gì vậy?"
"Chạy mau! Nhiều ma lắm! Trong nhà có nhiều ma lắm!!!"
Lưu Cố hoàn toàn không còn tâm lý cầu may như trước nữa, hồn vía hắn như bay lên mây rồi.
Lúc này hắn cũng chẳng màng đến chuyện lấy tiền nữa, kéo Trần Lan chạy thục mạng ra ngoài.
"Ối! Chồng ơi anh đi chậm thôi!" Trần Lan bị Lưu Cố kéo đến mấy lần suýt ngã.
Sau khi chạy một lúc lâu, Trần Lan cuối cùng không chịu nổi nữa, cô hất mạnh tay Lưu Cố ra, đứng tại chỗ nghỉ ngơi.
Lưu Cố lúc này cũng dừng lại, hắn cảm thấy vừa nãy chạy quá nhanh nên có chút khó thở, hai chân vừa mỏi vừa tê.
"Sao cảm giác như chạy lâu lắm rồi nhỉ? Đây là tầng mấy rồi?" Lưu Cố lau mồ hôi chảy xuống cằm.
Xung quanh tối đen như mực, hoàn toàn không thể phân biệt được đã đến tầng mấy.
"Chắc là sắp đến tầng một rồi." Trần Lan lúc này giơ túi bóng đỏ trong tay lên, "Chồng ơi, em mang hết vàng theo rồi."
Lưu Cố lúc này hoàn toàn không vui nổi, sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trong bếp, lòng hắn luôn bị mây đen bao phủ.
Tại sao trong nhà hắn lại có nhiều thi thể như vậy?
"Vợ ơi, liệu có phải mấy đứa trẻ mà chúng ta xử lý đã quay về rồi không?"
"A!" Trần Lan bị câu nói này dọa cho mặt cắt không còn giọt máu.
"Làm sao có thể? Đã lâu như vậy rồi, vả lại chúng ta chẳng phải đã mời pháp sư lập đàn, khiến lũ trẻ đó chỉ có thể bị nhốt ở chỗ ao sen đó sao?"
"Ai biết lão pháp sư đó có thực tài hay không, mẹ kiếp! Chắc chắn bị lừa rồi!" Lưu Cố tức giận đấm mạnh vào tường.
"Chồng ơi, nếu đúng là lũ trẻ đó quay về, thì chúng ta..." Trần Lan vừa nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ tột cùng đó, liền không dám nói tiếp nữa.
"Cộp cộp cộp cộp cộp!"
Đúng lúc này, hai người nghe thấy từ phía trên truyền đến một tràng tiếng bước chân hỗn loạn, dường như có rất nhiều người đang chạy nhanh xuống dưới.
Lưu Cố và Trần Lan lúc này bị dọa cho da đầu tê dại, cực kỳ ăn ý chạy thục mạng xuống lầu.
Nhưng chạy ròng rã 5 phút đồng hồ vẫn không thể xuống đến tầng một.
"Chuyện này rốt cuộc là sao? Theo lý mà nói thì sớm đã phải đến tầng một rồi chứ!" Lưu Cố sụp đổ hét lớn.
"Không xong rồi! E là gặp phải ma đưa lối rồi!" Trần Lan vội vàng rút điện thoại ra soi xung quanh.
Đột nhiên, cô như nhìn thấy cảnh tượng cực kỳ khủng khiếp, sợ đến mức điện thoại rơi ngay xuống đất.
"A!"
Lưu Cố thấy cô như vậy, cúi người nhặt điện thoại lên, soi vào tường.
Chỉ thấy trên mặt tường trắng tinh dùng máu viết một chữ "TỬ" thật lớn.
Sắc mặt Lưu Cố trắng bệch, ngã ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: "Xong rồi... chúng ta không thoát ra được rồi."
Trần Lan nhìn vào những cánh cửa đóng chặt của các hộ dân khác, lúc này cô chợt nghĩ ra một cách, đá vào người Lưu Cố một cái.
"Chồng ơi, chúng ta đi gọi tất cả những người sống ở đây dậy!"
"Đông người thì dương khí sẽ mạnh, đám quỷ này sẽ không dám lại gần đâu."
Mắt Lưu Cố sáng lên, lập tức đứng bật dậy: "Được, cách này hay đấy."
Hắn bắt đầu gõ cửa từng hộ dân khác.
"Rầm rầm rầm!"
Lưu Cố đập cửa rất mạnh, hắn hoàn toàn không sợ bị mắng.
Ngược lại, hắn đang mong có người ra ngoài đây.
Cánh cửa sắt bị Lưu Cố đập cho rung bần bật.
"Két ——" Lúc này, cánh cửa gỗ bên trong được mở ra.
"Ai đấy?" Giọng của người mở cửa truyền ra.
"Mở cửa mau! Có việc!" Lưu Cố lớn tiếng quát tháo.
Người đó giọng điệu u uất, chậm rãi nói: "Vậy ông có thể mở cửa ra được không?"
Lưu Cố lúc này bị môi trường kinh dị xung quanh cùng tiếng bước chân luôn vang lên bên tai làm cho kinh hãi tột độ.
Hắn hoàn toàn không để ý thấy người mở cửa nói chuyện rất kỳ quái.
"Mở đi! Mở cửa ra!"
Lúc này cửa gỗ từ từ mở ra, tuy nhiên sau cánh cửa lại không một bóng người.
Một luồng khí lạnh lẽo từ bên trong cánh cửa mở toang đó từ từ tràn ra, giống như thủy triều băng giá lan tỏa khắp nơi.
Một cơn ớn lạnh đột ngột ập đến, khiến Lưu Cố và Trần Lan ngay lập tức nổi hết da gà da vịt.
Tiếng nói đầy ác ý, kỳ quái tột cùng đột nhiên vang lên.
"Cửa của ông... mở được rồi đấy."
"Hi hi... sắp chết rồi."
"Đúng vậy, cuối cùng cũng sắp chết rồi!"
"Vui quá hi hi..."
Ngay lúc này, dường như có rất nhiều người từ sau cánh cửa đen ngòm đó chạy ùa ra, cười khúc khích xung quanh.
Đề xuất Hiện Đại: Đêm Trăng Máu
[Trúc Cơ]
Thấy bộ này có phim hoạt hình này nội dung hay nha