Bộ sưu tập của Du Cảnh Xuyên đã được chuyển đi gần hết rồi, lúc ký hợp đồng, anh ta hứa sẽ bàn giao nhà vào cuối tháng, nhìn tiến độ hiện tại thì chắc không cần phải đợi đến ngày cuối cùng.
Liễu Nguyệt thì không vội, thời hạn thuê nhà của cô đến tận tháng sáu lận. Tuy nhiên sau khi anh ta bàn giao nhà, cô có thể từ từ chuyển đồ đạc sang.
Lúc hai người tạm biệt, Du Cảnh Xuyên vô tình liếc thấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy màu tím trên cổ tay cô. Nhìn phẩm cấp này, không có vài triệu tệ thì không thể nào mua nổi.
Lần trước gặp mặt, cô vẫn còn đeo đồng hồ thông minh mà nhỉ?
...Mặc dù anh ta thừa biết lời nói "hết tiền rồi" của mọi người khi đàm phán đều không đáng tin, nhưng nhìn thấy Liễu Nguyệt mua vòng tay phỉ thúy mới nhanh như vậy, trong lòng anh ta vẫn không khỏi buồn bực.
Rõ ràng cô vẫn còn cả đống tiền nhàn rỗi, lúc đầu thật sự không nên thỏa hiệp mà!
Du Cảnh Xuyên thở dài trong lòng, giờ bất động sản đã sang tên xong, có suy nghĩ thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì. Kỹ năng không bằng người, còn gì để nói nữa đâu.
Liễu Nguyệt hoàn toàn không chú ý đến những suy nghĩ phức tạp trong mắt Du Cảnh Xuyên, sau khi nói bái bai với anh ta, cô đi thẳng xuống hầm để xe.
Lily của Hermès gửi tin nhắn cho cô, nói rằng chiếc Evelyne mini màu hồng anh đào mà cô đặt trước đã về hàng rồi.
"Đi thôi, chúng ta nhanh lên chút."
Vừa lên xe, Liễu Nguyệt đã thúc giục Trương Thành, "Cái túi này tôi đã đợi gần một tháng rồi, phải mau chóng đi mua về, tuyệt đối không được để người khác nẫng tay trên."
Thật ra cô không cần phải vội vàng như vậy, bởi vì ở cửa hàng, Lily vẫn chưa bày mẫu túi này lên kệ.
Quy định là quy định, thực hiện là thực hiện, cô ấy có trì hoãn thêm một hai ngày thì cũng có sao đâu.
Sau khi Liễu Nguyệt ra khỏi thang máy, cô dẫn theo bảo tiêu đi thẳng đến cửa hàng Hermès.
Đi được nửa đường cô mới phát hiện, bên cạnh mình chỉ có Nhậm Chân, Trương Thành không hề đi theo.
Dù cô có đi nhanh vài bước, chẳng lẽ anh ta lại không theo kịp bước chân của cô sao? Không thể nào.
Nhậm Chân giải thích: "Nếu có hai người đi theo cô thì sẽ quá nổi bật. Tôi ở bên cạnh cô có thể tự nhiên ngụy trang thành bạn bè hoặc trợ lý, anh ấy đi phía sau chúng ta, giữ một khoảng cách không xa không gần, vừa có thể quan sát môi trường, vừa có thể xông tới hỗ trợ ngay lập tức."
Đồng thời, Trương Thành còn có thể dập tắt những mầm mống nguy hiểm từ sớm.
Ví dụ như lần ở quán rượu tại Đại Lý trước đó, anh ta đã đuổi hai gã đàn ông kia đi trước khi Liễu Nguyệt bị làm phiền.
Liễu Nguyệt bước vào Hermès, Lily với đôi mắt tinh tường lập tức tiến lên đón tiếp.
Lily vẫn đang chào hỏi cô, hỏi cô muốn uống nước gì, Liễu Nguyệt nói nước lọc là được, sau đó đi thẳng vào vấn đề chính: "Túi của tôi đâu?"
"Đã giữ lại cho cô rồi ạ, mời cô đi lối này."
Liễu Nguyệt được dẫn đến chỗ sofa ngồi xuống, Lily lấy ra một chiếc hộp màu cam. Sau khi mở nắp, chính là chiếc túi màu hồng anh đào mà lúc đầu cô đã rung động nhưng không có sẵn hàng.
Có lẽ vì đã trải qua một tháng chờ đợi, giờ Liễu Nguyệt nhìn chiếc túi này, càng nhìn càng thấy đáng yêu, càng nhìn càng thấy thích.
Cô đeo thử lên người, rất ổn đấy chứ! Màu hồng anh đào trông rất dịu dàng, lại mang hơi thở của mùa xuân.
Mặc dù hôm nay vẫn chưa qua Tết Nguyên Tiêu... nhưng mùa đông ở Quảng Đông rất ngắn, hôm nay Liễu Nguyệt ra ngoài chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, vào trung tâm thương mại còn cởi ra.
Tốt lắm! Túi đã vào tay, theo lệ thường, Liễu Nguyệt còn phải tiêu thêm chút tiền khác ở Hermès.
Ban đầu cô định xem quần áo may sẵn hoặc giày, nhưng cô chợt nhớ đến những video từng xem trước đây, các loại mặt hàng phối kèm (phối hóa) của Hermès rất phong phú, thậm chí còn có cả đồ dùng cho thú cưng.
Mặc dù người mẫu của dòng thú cưng đều là chó, nhưng một số món đồ chắc cũng có thể dùng cho mèo nhỉ?
Liễu Nguyệt nhắc đến chuyện này, Lily đã đưa ra câu trả lời khẳng định và dẫn cô đến khu vực tương ứng.
"Cô có thể xem thử chiếc bát cho thú cưng này."
Lily nhiệt tình giới thiệu: "Nếu thú cưng của cô hiếu động, thì chiếc bát này rất phù hợp với nó. Cô cứ cầm thử là biết, chiếc bát này có trọng lượng rất nặng, thú cưng bình thường rất khó đá động, có thể nói là tự thân nó đã có chức năng chống trượt."
"Hiện tại là trạng thái nguyên khối, nhưng hai ngăn trái phải của nó có thể tháo rời thông qua lực hút nam châm, phần lõi bên trong cũng có thể lấy ra riêng biệt để vệ sinh."
Oa, tuy là đồ phối kèm nhưng nghe chừng rất hữu dụng!
Liễu Nguyệt cầm lên, phát hiện chiếc bát này đúng là rất nặng. Bên ngoài là gỗ thật, lõi bên trong là thép không gỉ, hai bên trái phải còn in logo thương hiệu Hermès.
"Lấy một cái đi." Cô nói, "Tôi sắp có mèo rồi, hy vọng nó sẽ thích."
Chú mèo nhỏ cô mới mua có giá trị ba trăm nghìn tệ, và sắp sở hữu một chiếc bát trị giá 16.350 tệ.
Tuy nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu.
Liễu Nguyệt lại nhìn thấy túi vận chuyển thú cưng — giá của thứ này còn đắt hơn cả chiếc Evelyne của cô, nhưng nó đẹp mà.
Đã mua mèo rồi, sau này kiểu gì chẳng phải mang nó ra ngoài? Chủ nhân đeo Hermès, mèo nhỏ cũng dùng Hermès, điều này rất hợp lý.
Đã đến thì cứ mua thôi, Liễu Nguyệt đầy hứng khởi, mua thêm vòng cổ, dây dắt yếm và dây xích. Hermès còn có một mẫu túi hình xô cực nhỏ, Lily nói đó là túi đựng đồ cho thú cưng, thích hợp để đựng chút đồ ăn vặt bên trong, sẵn sàng cho thú cưng ăn bất cứ lúc nào.
Ừm, cái này cũng mua. Khóe mắt cô lại nhìn thấy chiếc lều cho thú cưng đang mở ra, phối màu đỏ cam trông rất ấm áp, biết đâu mèo nhỏ sẽ thích, mua.
Lều cho thú cưng đã mua rồi, chẳng lẽ lại không mua giỏ đựng và giường cho thú cưng sao? Đối với ổ mèo, Liễu Nguyệt cảm thấy thứ này không bao giờ là thừa, mèo nhỏ hoàn toàn có thể mỗi ngày đổi vài chỗ để nằm mà.
Vì vẫn chưa biết sở thích của mèo nhỏ, nên không cần phải đắn đo chọn loại ổ mèo nào, cứ all in là đúng bài.
Đúng rồi, ở đây còn có một cái đĩa bay. Tang Vũ nói mèo Bengal có lượng vận động siêu lớn, vậy chắc cũng chơi được đĩa bay nhỉ? Đây đâu phải đặc quyền của loài chó, mua!
Thật ra trong cửa hàng còn có bàn chải lông, sữa tắm cho thú cưng và đủ loại quần áo, nhưng Liễu Nguyệt cân nhắc một chút rồi không mua những thứ này.
Bàn chải và sữa tắm, cô thiên về việc để Tang Vũ mua sản phẩm của các thương hiệu thú cưng chuyên nghiệp hơn; còn về quần áo... Quảng Đông thật sự không lạnh, chắc không cần mặc quần áo cho mèo đâu nhỉ? Cô từng lướt thấy thông tin rằng quần áo chỉ làm ảnh hưởng đến hành động của mèo, ngoài việc chụp ảnh đẹp ra thì chẳng có tác dụng gì khác.
"Tạm thời thế này đi." Liễu Nguyệt nói với Lily.
Lily hoàn toàn không kìm nén được nụ cười trên môi, cô ấy biết ngay mà, tiềm năng tiêu dùng của vị khách này cực kỳ lớn, trước đây hoàn toàn chưa được khai thác hết!
Thật ra để mua Evelyne mini, nếu đơn thuần chỉ để phối hàng thì mua một chiếc bát thú cưng là đủ, nhưng Liễu Nguyệt vừa rồi đã mua túi vận chuyển, mua bao nhiêu đồ dùng thú cưng, cộng lại đã hơn một trăm tám mươi nghìn tệ rồi. Mà cô mua những thứ này thậm chí còn chưa hề đề cập đến chuyện muốn mua chiếc túi nào.
Điều này nói lên điều gì? Nói lên rằng cô không phải vì để mua hàng phối kèm, mà cô thực lòng muốn mua đồ cho thú cưng, nên tiện tay tiêu xài ở Hermès luôn.
Những món hàng này trong mắt người khác là đắt, là không đáng, nhưng trong mắt đại tiểu thư, vài chục nghìn với vài trăm thì có gì khác biệt đâu? Chỉ là để cho tiện mà thôi.
Tất nhiên, đại tiểu thư có thể không quan tâm, nhưng cô ấy không thể không biết điều.
Lily cười rạng rỡ như gió xuân, cô ấy châm thêm trà cho Liễu Nguyệt, một lát sau lại bưng lên một chiếc hộp, hỏi cô có thích chiếc Kelly 25 màu tím mộng mơ này không.
Liễu Nguyệt nhướng mày: "Giờ Kelly cũng có sẵn hàng sao? Tôi cứ tưởng mua BKC đều phải xếp hàng đợi vài tháng chứ."
"Người khác đến thì chưa chắc đã có, nhưng cô là khách quý của chúng tôi, túi đẹp tất nhiên phải để dành cho cô rồi."
Lily đeo găng tay, lấy chiếc Kelly ra cho Liễu Nguyệt đeo thử.
Nói là tím mộng mơ, nhưng màu sắc thực tế lại thiên về tông hồng. Nó có thể đeo vai, có thể xách tay, kích thước 25 cực kỳ đa năng, đeo kiểu gì cũng đẹp. Cầm nó lên, khí chất cả người như được phủ một lớp filter ánh sáng mềm mại.
Hơn nữa, chiếc Kelly này khá hợp với chiếc vòng tím trên tay cô, Lily rất biết cách giới thiệu đấy.
Đã có sẵn hàng thì Liễu Nguyệt đương nhiên là mua rồi. Đúng như Lily dự đoán, cô mua những thứ kia chỉ vì tình cờ muốn mua, chứ không phải để tích lũy hạn mức phối hàng cho chiếc túi nào cả.
Mua sẵn phối sẵn thì thôi, chứ bắt cô bỏ tiền mua đồ phối trước, rồi đợi nửa năm chưa chắc đã có hàng, thì cô không có kiên nhẫn đó đâu, túi của các thương hiệu khác đâu phải là không đeo được.
Lily nhanh chóng thanh toán cho cô, lần tiêu dùng này của Liễu Nguyệt là 309.400 tệ, tiến thêm một bước gần hơn tới việc trở thành VIC của Hermès.
Mặc dù, hình như cô cũng chẳng quan tâm lắm... nhưng Lily vẫn giúp cô thống kê lại, dự định lần tới sẽ mời cô tham gia buổi xem trước sản phẩm mới, có loại da hiếm nào cũng sẽ ưu tiên thông báo cho cô.
Bước ra khỏi Hermès, Liễu Nguyệt hai tay trống trơn.
Đồ cô mua vừa nhiều vừa nặng, Lily dĩ nhiên đã sắp xếp dịch vụ giao hàng cho cô, không thể để cô xách theo lều thú cưng đi dạo phố được.
Liễu Nguyệt nhìn vào bảng điều khiển của hệ thống, nhiệm vụ tiêu tiền hôm nay của cô còn dư 296.000 tệ, tiếp theo nên đến cửa hàng nào để giải quyết đây?
Để cô xem thử, Vạn Tượng Thành có những thương hiệu nào...
Liễu Nguyệt đứng khựng lại trước bảng chỉ dẫn của trung tâm thương mại, nhắm mắt lại chỉ đại một cái, sau khi mở mắt ra, ngón tay cô đang dừng ở vị trí của Sergio Rossi.
Mặc dù vẫn chưa biết chỗ này bán cái gì, nhưng đã bốc trúng thì cứ đi thôi! Cuộc sống đâu đâu cũng là hộp mù mà!
Đến nơi mới biết, hóa ra thương hiệu này bán giày.
Liễu Nguyệt bước vào, đập vào mắt toàn là giày cao gót. Cô mang thái độ thưởng thức đi xem từng đôi một, những đôi giày này đúng là rất đẹp.
Sales của cửa hàng tiến lên tiếp đón, hỏi cô muốn xem gì.
"Cứ xem tùy ý thôi."
Liễu Nguyệt quay đầu lại, "Nhà các chị toàn là cao gót sao? Có đôi nào đế bệt không."
"Có ạ, thưa quý cô, mời cô đi lối này."
Sales giới thiệu cho cô một đôi giày đế bệt mũi nhọn kinh điển, Liễu Nguyệt thử màu đen trước, thấy form giày nhà này khá ổn, đi vào khá thoải mái.
Hồi học cấp ba, cô từng tham gia hoạt động học sinh yêu cầu mặc lễ phục. Vì nhà nhiều người không có trang phục tương tự, giáo viên câu lạc bộ đã dẫn họ đi thuê đồ.
Liễu Nguyệt vẫn còn nhớ bộ đồ đó khó chịu thế nào, đôi giày đau chân ra sao, dẫn đến ấn tượng của cô về giày mũi nhọn luôn không tốt. Nếu không phải tình cờ bước vào cửa hàng này, rất có thể cô sẽ không bao giờ cân nhắc đến những đôi giày có hình dáng tương tự.
Cô đi vài vòng trong tiệm, thấy size này vừa khít, phía trước không bị chật, phía sau cũng không bị cọ gót điên cuồng, vừa giữ lại một chút không gian, lại không lo đi một hồi giày sẽ bị tuột.
Quả nhiên, những mẫu kinh điển có thể bán được nhiều năm của mỗi thương hiệu đều có bí quyết riêng.
Đôi giày này có hai màu, thật may là đều có size của Liễu Nguyệt, sau khi thử xong, cô quyết định lấy cả hai đôi.
Một đôi mới có hơn năm nghìn tệ, mua!
Thấy cô hào sảng như vậy, thậm chí không cần phải lựa chọn giữa hai màu, đôi mắt sales sáng rực lên.
"Cô thử thêm hai đôi này xem." Cô ấy dẫn Liễu Nguyệt nhìn sang bên cạnh, "Đây cũng là SR1, thuộc dòng giày ballet của chúng tôi. Phía trên giày là lớp vải lấp lánh màu bạc, dưới ánh sáng khác nhau sẽ có hiệu ứng khác nhau, bóng hình lung linh rất đẹp."
Lấp lánh? Từ giới thiệu này làm Liễu Nguyệt nhớ đến chiếc Lamborghini của mình.
Hai đôi giày này nhìn trên kệ thì bình thường, nhưng khi xỏ vào chân hiệu quả lại cực kỳ tốt. Liễu Nguyệt đi vài bước trước gương, dù cô không cố ý quan sát thì ánh sáng phản chiếu từ đôi giày khi di chuyển cũng rất khó bị ngó lơ.
Hơi phô trương một chút, nhưng cô thích. Chỉ có mấy nghìn tệ thôi mà, mua.
Sales rất muốn giới thiệu thật nhiều cho Liễu Nguyệt, cô ấy đã nhận ra rồi, chỉ cần đại tiểu thư thích thì cô ấy sẽ không từ chối bất kỳ đôi giày nào.
Nhưng đáng tiếc là, bảng hiệu của cửa hàng này là giày cao gót, lượng tồn kho giày đế bệt vốn đã ít, giày mũi nhọn lại càng ít hơn, vả lại còn phải cân nhắc đến size phù hợp với cô ấy.
Thế là, cô ấy càng nhiệt tình giới thiệu cho Liễu Nguyệt một đôi giày đế bệt khác, nãy giờ thử toàn là mũi nhọn, đi vào tôn lên khí chất thanh lịch, đôi này là mũi tròn, trông thoải mái tùy ý, dịu dàng thân thiện hơn.
Thật ra, văn mẫu của sales đối với khách bình thường là giày mũi nhọn hợp đi làm công sở, giày mũi tròn hợp đi dạo phố nghỉ ngơi, nhưng hôm nay là ngày làm việc mà vị khách này lại thong thả như vậy, trông cô ấy cũng chẳng giống người cần phải đi làm.
Mặc dù cô ấy không hiểu lắm về ngọc, nhưng cô ấy có mắt nhìn. Chiếc vòng trên tay khách hàng trong trẻo như vậy, đẹp như vậy, nhìn kiểu gì cũng không thể là hàng rẻ tiền được.
Liễu Nguyệt cũng chẳng để ý cô ấy nói gì, mấy đôi giày này nói là đế bệt nhưng vẫn có một chút gót, mặc dù cái gót dốc 1.5cm này cũng chẳng là gì, ít nhất là cô đi vào không có cảm giác rõ rệt.
Giày mũi tròn đúng là thoải mái hơn một chút, chỉ là Liễu Nguyệt cứ thấy kỳ kỳ, giày mũi nhọn đi vào trông giống quý cô thành thị hơn, còn đi đôi này thì giống nữ sinh thanh xuân.
Không đúng, cô vốn dĩ là vậy mà! Tuy đã dọn ra ngoài ở nhưng cô vẫn chưa tốt nghiệp đâu.
Sự thoải mái của giày có liên quan rất lớn đến chất liệu, Liễu Nguyệt đặc biệt hỏi thử, mấy đôi giày vừa thử xong bên trong đều là da dê non, quả nhiên vẫn phải là chất liệu tốt.
Nói thật, thử giày nhẹ nhàng hơn thử quần áo nhiều. Liễu Nguyệt thử mấy đôi giày mà chẳng thấy mệt chút nào, thấy hứng thú mua sắm của cô không giảm, sales nắm bắt cơ hội, lại giới thiệu thêm giày loafer, giày lười xỏ ngón, và cả đôi giày công sở lông xù cực kỳ đáng yêu.
Đôi giày lông xù này khá thú vị, mặc dù tên nó là giày công sở, nhưng Liễu Nguyệt quyết định cất nó vào tủ giày, loại giày này hợp để đi xuống lầu mà không cần rời khỏi khu dân cư.
Bên trong nó thật sự rất ấm, hơn nữa gót giày là đế mềm. Vừa có thể kéo ra để bọc lấy gót chân, vừa có thể đạp gót cho tiện, đi như dép lê vậy.
Liễu Nguyệt mua chín đôi giày, sales đã dùng máy tính tính giúp cô rồi, cộng cả ưu đãi hoạt động thương hiệu, giá thanh toán của cô là hơn bốn mươi nghìn tệ.
Đây đúng là một đơn hàng lớn khá ổn, nhưng thứ hạn chế sức mua của cô không phải là ngân sách, mà là lượng tồn kho của cửa hàng!
Sales vừa rồi đã thăm dò, vị khách này không có hứng thú với những đôi giày không có sẵn hàng. Xem ra, cô ấy chỉ là nhất thời hứng chí đi dạo phố, trong lòng cô ấy, Sergio Rossi cũng chẳng khác gì các thương hiệu khác, việc gì phải đợi giày nhà này chứ?
Haiz, thật là đáng tiếc...
Cô ấy nghĩ thầm như vậy, lúc rót nước cho Liễu Nguyệt và trợ lý của cô, lại nở nụ cười tươi rói, hỏi cô có muốn thử giày cao gót của cửa hàng không.
"Giày nhà chúng tôi thiết kế và gia công đều rất tốt." Cô ấy nói, "Cô có thể đi thử trải nghiệm một chút, giày cao gót cũng có thể rất thoải mái."
Thật sao? Liễu Nguyệt nửa tin nửa ngờ.
Nghĩ đến việc lúc nãy cô thích đôi lấp lánh kia, sales lấy cho cô một đôi giày cao gót màu bạc.
Chất liệu của đôi này tương đương với mấy đôi đế bệt lúc nãy, lúc Liễu Nguyệt ngồi xuống thử thì thấy cũng tương tự, nhưng khi đứng lên đi vài bước, cảm giác bị động kiễng chân này lại làm cô nhớ đến buổi hoạt động hồi cấp ba.
Lúc đó có đàn chị khuyên cô, nói đi giày cao gót mệt lắm, cô cứ đi gót thấp hoặc đế bệt là được. Nhưng Liễu Nguyệt lúc đó nghé con mới đẻ không sợ hổ, lại hơi chìm đắm trong tưởng tượng về "nữ tinh anh thành thị", nên kiên quyết chọn giày cao gót.
Sau đó... sau khi đứng cả ngày, mọi tưởng tượng của cô về giày cao gót đều tan vỡ. Lên đại học xong, cô ra ngoài chỉ có hai lựa chọn, dép Crocs và giày thể thao.
"Không thoải mái."
Liễu Nguyệt dứt khoát quay lại ghế ngồi xuống, đổi lại giày của mình, "Loại giày này không hợp với tôi."
Sales vẫn cố gắng khuyên cô: "Nhưng thật sự rất đẹp mà."
"Nhưng không thoải mái mà." Liễu Nguyệt chẳng cần suy nghĩ đã nói luôn.
Cô đương nhiên cũng thích đồ đẹp, nhưng thoải mái chắc chắn phải đặt lên hàng đầu, điều này cũng giống như việc cô không bao giờ mua trang sức loại nhẫn vậy, hà tất phải bỏ tiền mua khổ vào thân.
Được rồi, sales nhận ra lời nói vừa rồi không ổn, dứt khoát ngậm miệng lại, trong lòng còn hơi hối hận.
May mà Liễu Nguyệt không để bụng, cô vẫn ngồi trên sofa uống trà ăn điểm tâm, đợi sales lấy giày mới từ kho ra cho mình.
Nhậm Chân lưu ý thấy có người đang nhìn về phía Liễu Nguyệt.
Cô bất động thanh sắc di chuyển vị trí, vừa vặn chắn ngang tầm mắt đối phương. Khi cô dùng dư quang quan sát lại bên đó, đối phương không còn nhìn qua nữa.
Dường như chỉ là sự tò mò ngẫu nhiên, không phải cố ý dò xét?
Nhậm Chân nhanh chóng quét qua trang phục và động tác trên người người đó, không nhận thấy thông tin gì khả nghi, nhưng cũng không hề lơi lỏng cảnh giác.
Người phụ nữ vừa nhìn Liễu Nguyệt đúng là thấy cô hơi quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu, dù sao cũng không phải ấn tượng đặc biệt sâu sắc.
Thôi bỏ đi, cô ta nhanh chóng không nghĩ đến chuyện đó nữa. Ánh mắt cô ta lưu luyến không rời trên những đôi giày cao gót, sau đó vẫn vẫy tay gọi một sales khác trong tiệm, nhờ cô ấy dẫn mình đi xem giày đế bệt.
Sau khi Liễu Nguyệt thanh toán xong đi ra, vào khoảnh khắc lướt qua nhau, người phụ nữ lại ngoái đầu nhìn bóng lưng cô một cái.
Quen mắt, nhưng vẫn không nhớ ra được — chẳng lẽ là ngôi sao nào đó? Nhìn cũng không giống lắm.
Mãi đến khi Liễu Nguyệt đã đi sang một cửa hàng khác, người lúc nãy cũng không có bất kỳ ý định bám đuôi theo dõi nào, Nhậm Chân mới loại cô ta ra khỏi danh sách đối tượng khả nghi, xác nhận đó chỉ là trùng hợp.
Liễu Nguyệt lại dùng cách cũ, chính là đứng trước bảng chỉ dẫn chỉ đại, đi liên tiếp mấy cửa hàng mới tiêu hết số tiền nhiệm vụ hôm nay.
Haiz, tiêu tiền đúng là vất vả thật, cô phải về tìm dì Thái làm cho một suất massage mới được.
Bốn trăm nghìn tệ tiền hoàn lại này, kiếm được thật chẳng dễ dàng gì.
Vì ở gần nên những thứ Liễu Nguyệt mua ở trung tâm thương mại còn về nhà sớm hơn cả cô.
Tang Vũ đã giúp cô phân loại đồ đạc đâu ra đấy, đồ dùng thú cưng tạm thời tập trung để trong phòng kho, đợi phòng thay đồ của phòng giải trí cải tạo xong thì sẽ chuyển chúng vào đó.
Cải tạo phòng thay đồ không mất quá nhiều thời gian, bản thân nó vốn dĩ để trống.
Tang Vũ cho Liễu Nguyệt xem bản thiết kế cải tạo, gương sát đất ở giữa được giữ lại, các ngăn bên trái dùng để đựng đồ của mèo nhỏ, tủ quần áo đứng bên phải thì dán bảng lỗ (pegboard), làm thành tháp leo trèo cho mèo kiểu lập thể.
Còn về khu vực trống, sofa và bàn đều bỏ hết, Tang Vũ để nhà thiết kế làm một lâu đài mèo mở, có thể cho mèo tự do khám phá trong lâu đài, đâu đâu cũng là chỗ có thể nghỉ ngơi.
Lâu đài này rất đẹp, cũng rất lớn, cơ bản chiếm tới 3/4 diện tích phòng thay đồ. Vừa có cầu trượt, võng treo, bàn cào móng, lại có cả đường hầm mà mèo yêu thích nhất.
Còn 1/4 còn lại là các loại ổ mèo, chậu cát mèo thì đặt ở nhà vệ sinh ngay bên cạnh.
Tang Vũ: "Đây là gỗ thật chạm khắc, cần đặt làm riêng. Tôi đã đặt đơn rồi, bên đó sẽ gấp rút chế tác, dự kiến thứ Hai tới sẽ giao đến."
"Chuyến bay thuê riêng cho mèo nhỏ cũng đã định xong, thứ Ba tới có thể đến Thâm Quyến. Tuy là thuê máy bay riêng, nhưng mèo nhỏ muốn lên máy bay cũng phải kiểm tra sức khỏe, còn phải điền tài liệu đăng ký của hãng hàng không, bên trại mèo sẽ dốc sức phối hợp."
Bên trại mèo cũng không ngờ tới việc có chủ nhân chịu chi tiền thuê hẳn máy bay riêng cho mèo nhỏ.
Vốn dĩ chi phí vận chuyển do họ chịu trách nhiệm, có vấn đề gì thì trại mèo cũng sẽ bảo hành, sau khi thương lượng, bên họ sẽ cử nhân viên cùng mèo nhỏ đi đến Thâm Quyến, chăm sóc mèo trên máy bay cho đến khi giao mèo an toàn, khỏe mạnh tận tay Liễu Nguyệt.
Liễu Nguyệt đầu tiên là cảm thán lâu đài mèo này trông thật đẹp, nghe thấy thứ Ba tới mèo nhỏ có thể đến, trong lòng cô lại rạo rực hẳn lên.
Tang Vũ bảo cô đừng vội, tiếp tục kể cho cô nghe về những sắp xếp khác cho mèo nhỏ.
Phòng thay đồ là thiên đường để mèo nhỏ tự chơi, còn phòng sinh hoạt chung là địa điểm để Liễu Nguyệt và mèo nhỏ đùa nghịch. Tang Vũ định cho người dọn chiếc đàn piano kia đi, dù sao từ lúc dọn vào ở đến giờ Liễu Nguyệt cũng chưa từng đụng đến.
Vị trí này sẽ đặt rất nhiều đồ chơi cho mèo, ví dụ như cần câu mèo, bóng lăn tự động, súng chong chóng tre, bóng xốp... Tang Vũ còn chừa ra khu vực cho máy phát âm thanh thú cưng, Liễu Nguyệt có thể thông qua công cụ này dạy mèo nhỏ cách nhấn nút để biểu đạt suy nghĩ trong lòng.
Liễu Nguyệt rất tò mò: "Thật sự có thể học được sao? Tôi cứ tưởng cái này chỉ dành riêng cho chó Border Collie chứ."
"Chỉ cần qua huấn luyện, mèo Bengal chắc chắn cũng làm được." Tang Vũ nói, "Loại mèo này IQ rất cao, mèo thuần chủng chắc sẽ thông minh hơn một chút, vì gen của nó ổn định hơn, dễ xã hội hóa hơn."
Hóa ra là vậy, thế thì cô phải dạy!
Liễu Nguyệt đã bắt đầu suy nghĩ mình nên ghi âm nội dung gì cho máy phát âm thanh rồi, nghĩ đi nghĩ lại, cô chợt thấy không thể cứ gọi là mèo nhỏ mãi được, nó cũng nên có một cái tên riêng rồi!
Nhưng mà, gọi là gì đây?
Liễu Nguyệt là người cực kỳ khó khăn trong việc đặt tên, cô mở điện thoại lên, tìm kiếm những cái tên thú cưng thường dùng.
...Không được, lỡ đâu ngày nào đó dắt mèo nhỏ ra ngoài, gọi một tiếng tên mà trên đường có mười con mèo quay đầu lại thì ngại chết mất.
Cô mở điện thoại, tìm kiếm cảm hứng từ những bức ảnh của mèo nhỏ. Trại mèo còn gửi cho cô không ít video của nó, nhìn nó nhảy nhót tung tăng trong đó, lòng Liễu Nguyệt trở nên ấm áp lạ thường.
Nó là mèo Bengal vàng, dưới ánh mặt trời là đẹp nhất...
Nghĩ ra rồi, gọi nó là Lucas đi!
Lucas rất dễ đọc, đây là một từ bắt nguồn từ tiếng Latinh, ý nghĩa chủ đạo là ánh sáng, chiếu sáng.
Mặc dù Lucas thường dùng đặt tên cho con trai, mà mèo nhỏ cô mua là em gái, nhưng Liễu Nguyệt thấy không sao cả, chỉ cần ý nghĩa tốt là được. Hơn nữa xét về độ hoang dã, Lucas còn bá đạo hơn nhiều mèo đực ấy chứ.
Liễu Nguyệt đã bắt đầu gọi thầm trong lòng rồi, cô còn rất vui vẻ chia sẻ cái tên mới nghĩ ra với Tang Vũ.
Tang Vũ lập tức cho biết, cô sẽ bảo xưởng nội thất thú cưng khắc tên Lucas vào bên trong lâu đài, đại diện cho việc đây là lãnh địa của nó.
Rất tốt, Liễu Nguyệt còn chẳng nghĩ tới điểm này, Tang Vũ đúng là quá chu đáo.
Thứ Ba tới là được đón mèo rồi, vui quá đi mất!
Mà này, thời gian thật sự không thể nhấn nút tua nhanh sao? Cô mong chờ quá đi.
Đề xuất Ngược Tâm: Hoàng Hôn In Bóng Vào Mắt Người