Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 170: Một đêm trôi qua

Trong ngự uyển, đèn đuốc lại dần lụi tàn, chỉ còn lại ánh đèn đêm mờ ảo. Dưới ánh đèn đêm mờ ảo, Dương Lạc cùng Mạc Tranh không còn nằm trên giường nữa. Dương Lạc ngồi trước bàn, đột nhiên véo vào tay mình một cái.

Mạc Tranh ở bên cười: “Làm sao, coi là nằm mơ sao?”

Cuối cùng cũng đã gặp được Hoàng đế. Cũng đã hỏi rõ những nghi vấn canh cánh trong lòng từ kiếp trước đến kiếp này. Thật giống như một giấc mộng vậy.

Dương Lạc nhìn vết véo trên tay mình: “Ta đã chết một lần, ngươi lại gặp bao nhiêu hiểm nguy, nếu đây là một giấc mộng, chúng ta cũng thật quá bi thảm.”

Mạc Tranh nhíu mày: “Khổ tận cam lai, chúng ta đã chịu khổ rồi, sau này sẽ đến lượt kẻ khác.”

Dương Lạc cười, nhìn nàng gật gật đầu.

Mạc Tranh khẽ cười, hỏi: “Người cha này, thật sự không nhận sao? Ta thấy ngài ấy rất muốn nhận đấy.”

Dương Lạc nhìn về phía bên ngoài, nơi ánh ban mai dần hiện.

“Ta đã chết một lần, ngươi lại gặp bao nhiêu hiểm nguy, chỉ vì gặp được cha mà liền nhận.” Nàng từ từ nói, “Thế thì, tiểu thư họ Dương này, cũng thật quá rẻ mạt.”

***

Trời sáng choang, trong Hoàng thành truyền ra tin tức Hoàng đế sinh bệnh. Tin đồn rằng ngài ấy bị phong hàn trong chuyến đi săn, không đáng ngại. Hoàng thân quốc thích cùng các quan lại nhao nhao dâng sớ vấn an. Để tránh triều thần lo lắng, Hoàng đế cố ý triệu một số trọng thần vào cung diện kiến.

Còn có Định An công.

Nghe được lời triệu tập này, Định An công cũng giật mình. Thật ra, ông ta chỉ dâng sớ vấn an, nhưng Hoàng đế triệu kiến ông ta làm gì, ông ta lại chẳng phải hoàng thân quốc thích, cũng không phải trọng thần!

“Phụ thân, còn có thể làm gì nữa đây.” Dương Tuệ kêu lên, “Dương Lạc gây ra họa lớn như vậy, con thấy lần này Bệ hạ sinh bệnh, phần lớn là do tức giận mà thành, Bệ hạ nhất định sẽ trách phạt nặng nề phụ thân.”

Định An công sắc mặt càng khó coi hơn.

Trưởng tử Dương Thiện Thuật vừa về nhà hôm qua, trên mặt chưa hết vẻ mỏi mệt, cũng không khỏi nhíu mày suy tư.

“Chắc không phải vậy đâu.” Hắn lẩm bẩm nói, “Con cái không dạy dỗ là lỗi của cha, nhưng vị biểu muội này là đệ tử của Tế tửu, lúc ấy Tế tửu cũng có mặt, xảy ra chuyện thì Tế tửu phải chịu trách nhiệm, không nên trách tội phụ thân chứ.”

Dương Tuệ kêu lên với ca ca: “Làm sao có thể không trách tội, huynh không thấy Sài Uyển Nhi bị thương nặng đến mức nào sao, toàn thân đều là máu, tóc còn bị giật đứt cả một nắm.”

Vị biểu muội này lại có thể gây họa đến thế sao, Dương Thiện Thuật kinh ngạc. Hắn là tại hôm qua chạy về nhà. Thật ra vốn nên đã sớm trở về, nhưng mẫu thân liên tiếp viết thư nói trong nhà có thân thích đến, khiến trong nhà không yên ổn, bảo hắn đừng về, đợi khi yên ổn rồi hãy trở lại. Mặc dù hắn cảm thấy mẫu thân quá khoa trương, nhưng mẫu thân lại cho rất nhiều tiền để hắn tiêu xài bên ngoài, hắn cớ gì mà không làm theo, cứ thế sống phóng túng, mãi cho đến tận năm sau mới trở về.

Không ngờ vừa trở về liền đã được chứng kiến sự lợi hại của vị tiểu thư thân thích này. Trong yến tiệc của Hoàng đế, lại còn dám đánh nhau với tiểu thư Nghi Xuân Hầu phủ!

Trong sảnh vang lên Dương Tuệ kêu rên.

“Xong rồi, Hoàng đế răn dạy xong phụ thân, khẳng định lại muốn phái người đánh vào mặt ta.”

“Mới đầu năm, mẫu thân, đưa nàng ta về quê đi, đừng để nàng ta lại tai họa chúng ta nữa.”

Chẳng lẽ bọn họ không muốn tiễn đi sao? Đây là không tiễn được mà!

Định An công vợ chồng tâm phiền ý loạn.

Định An công quát tháo Dương Tuệ: “Tất cả là tại con, chỉ có con đi cùng nàng ta, con sao không trông chừng nàng ta cho cẩn thận!” Dứt lời phất tay áo nhanh chân ra ngoài.

Ông ta không muốn đi, nhưng cũng phải đi thôi, ông ta đâu dám kháng chỉ.

Dương Tuệ trong sảnh tức giận đến dậm chân, chuyện này liên quan gì đến nàng!

“Con sao có thể trông chừng nàng ta, mẫu thân, người cùng phụ thân sao không trông chừng nàng ta.” Nàng kêu lên, lại kéo Dương Thiện Thuật khóc lóc kể lể, “Từ khi nàng ta đến, con chưa từng có một ngày yên ổn.”

Dĩ vãng ở nhà phụ thân mẫu thân thế nhưng là chưa hề răn dạy qua Dương Tuệ, bởi vậy có thể thấy được, Dương Tuệ thời gian là không bằng trước kia. Dương Thiện Thuật bận bịu trấn an muội muội: “Yên tâm, ta đã trở về, sau này ta sẽ quản giáo nàng ta.”

Người một nhà thấp thỏm không thôi, thỉnh thoảng phái gia nhân đi cổng Hoàng thành dò la tin tức, một mực chờ đến hoàng hôn buông xuống, Định An công từ trong Hoàng cung trở về.

“Công gia, có bị trách phạt gì không ạ.” Định An công phu nhân vội vã hỏi.

Dương Tuệ cùng Dương Thiện Thuật cũng vây quanh Định An công, xem xét ông ta có phải bị thương không.

Định An công thần sắc có chút mờ mịt: “Bệ hạ không có trách phạt, thậm chí không có răn dạy ta.”

Trong phòng ba người đều sửng sốt.

“Vậy Bệ hạ gọi ngài đi làm gì?” Định An công phu nhân không hiểu hỏi, Bệ hạ đang sinh bệnh mà, dĩ vãng lúc khỏe mạnh còn chẳng thấy đâu.

Định An công nói: “Chỉ để ta đứng trong điện.” Bệ hạ không để ý đến ông ta, cũng không để ông ta nói chuyện, thậm chí các trọng thần và các Thái y đều lui ra ngoài, ông ta vẫn đứng trong điện. Bệ hạ không để ông ta đi, thậm chí còn nghỉ ngơi một giấc, tựa hồ quên mất ông ta. Ông ta cũng không dám lên tiếng quấy nhiễu, vẫn đứng, đứng cho đến hoàng hôn giáng lâm, đứng cho đến khi Hoàng đế tỉnh lại.

Lần này Hoàng đế rốt cục nhìn ông ta một cái, khoát khoát tay, ông ta liền lui ra ngoài. Trừ chân đứng đến đau nhức, cái khác chẳng có chuyện gì.

“Đây là phạt đứng sao?” Dương Tuệ trừng mắt nói.

Phạt đứng? Định An công nhíu mày.

“Cũng không phải.” Dương Thiện Thuật khoát khoát tay, người trẻ tuổi mặt mày cơ trí, “Phụ thân, đây cũng là Bệ hạ quan tâm.”

Quan tâm? Định An công vợ chồng nghe càng hồ đồ.

“Vị biểu muội kia gây tai họa, Bệ hạ biết phụ thân là vô tội, lo lắng người khác, nhất là Nghi Xuân Hầu phủ cùng nhà chúng ta ầm ĩ, cho nên cố ý để phụ thân qua đó.” Dương Thiện Thuật mỉm cười nói, “Để mọi người nhìn xem, Bệ hạ còn không phạt người, người khác càng không thể vì chuyện này mà trách phạt người.”

Định An công phu nhân lập tức giật mình, vỗ tay: “Không sai, chính là như vậy.”

Định An công nửa tin nửa ngờ nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng đích xác có đạo lý.

“Thiện Thuật à, vẫn là đầu óc con linh quang.” Hắn tán dương nhi tử nói.

Định An công phu nhân càng là kiêu ngạo: “Thiện Thuật nhà chúng ta đọc sách tốt, thông minh.”

Dương Thiện Thuật mỉm cười nói: “Chỉ là đi ra ngoài nhiều một chút, dài thêm chút kiến thức thôi.” Dứt lời lại lạnh nhạt nói, “Bệ hạ đã quan tâm như thế, chúng ta không thể giả bộ hồ đồ, phụ thân, ngài vẫn là phải tự mình đi hành cung răn dạy một lần biểu muội.”

Định An công vợ chồng liên tục gật đầu: “Đó là tự nhiên, nhất định phải đi.”

Đứng ở một bên Dương Tuệ nhíu mày. Trước kia nàng cũng cảm thấy ca ca thông minh. Nhưng bây giờ cảm thấy... Có thông minh như vậy sao? Ngay cả Quốc học viện đều không thi đậu, không thể không ra ngoài du học. Nếu như thông minh lấy việc đọc sách mà luận, thì Dương Lạc mới là càng thông minh đi.

***

Hoàng hôn buông xuống, trong tẩm cung của Hoàng đế thắp sáng đèn đuốc, triều thần và các Thái y đều lui ra ngoài, các Hoàng tử khác cùng Công chúa bọn họ cũng đều không được cho phép hầu bệnh, trừ Bình Thành Công chúa.

“Phụ hoàng, thuốc này có thể uống.” Bình Thành Công chúa nói, đem bát thuốc đã phơi nguội bưng tới.

Hoàng đế tiếp nhận ngửa đầu uống từng ngụm lớn.

Bình Thành Công chúa lại đem mứt hoa quả đưa tới, Hoàng đế ăn một miếng.

“Đêm nay cơm con giảm mấy món, phụ hoàng ngài đói một chút, sẽ tốt nhanh hơn.” Bình Thành Công chúa ngắm nghía tờ đơn ngự thiện phòng đưa tới, nói.

Hoàng đế “ừm” một tiếng.

“Một lát nữa lại uống một bát thuốc an thần, sớm đi ngủ.” Bình Thành Công chúa nói tiếp.

Hoàng đế lần nữa “ừm” một tiếng.

Bình Thành Công chúa buông xuống phương thuốc, nhìn xem Hoàng đế.

Hoàng đế ngồi dựa vào, ánh mắt nhìn xem ánh đèn nhảy nhót trên màn.

“Phụ hoàng.” Bình Thành Công chúa kêu.

Hoàng đế ánh mắt ngưng lại, nhìn về phía Bình Thành Công chúa, gượng ra một tia cười: “Bình Thành à, con yên tâm, Trẫm sẽ uống thuốc đầy đủ, sớm ngày khỏe lại.”

Bình Thành Công chúa cười gật đầu: “Vâng.” Dứt lời đem một chén nước ấm đưa qua.

Hoàng đế đưa tay tiếp lấy uống một hớp.

Bình Thành Công chúa nhìn xem Hoàng đế một khắc, đứng dậy: “Phụ hoàng nghỉ ngơi thật tốt, con xin cáo lui trước.”

Hoàng đế gật đầu: “Đi đi đi đi.” Lại bổ sung một câu, “Đừng lo lắng, Trẫm không có việc gì.”

Bình Thành Công chúa thi lễ lui ra ngoài. Nàng cung nữ ở ngoài điện chờ, cao hứng tiến lên nâng: “Công chúa vất vả.”

Ai, không có cách nào, Bệ hạ chỉ cho phép Bình Thành Công chúa ở bên người hầu bệnh. Hoàng đế không thích uống thuốc, như là tiểu hài tử một dạng, cũng cần được dỗ dành. Nhưng tư thế này làm Hoàng đế sẽ không tùy tiện hiển lộ, chỉ có đối mặt nàng mới có thể như thế. Cái này cũng cho thấy, trong lòng Hoàng đế chỉ xem nàng như nữ nhi mà đối đãi.

Nhưng... Bình Thành Công chúa nhịn không được quay đầu nhìn tẩm điện, nhưng hôm nay Hoàng đế không có muốn nàng dỗ dành, không cùng nàng nói đùa, thậm chí, nàng ngồi tại phụ hoàng trước mặt, phụ hoàng lại tựa hồ như không nhìn thấy nàng... Là bởi vì sinh bệnh, không có tinh thần sao?

***

“Bệ hạ, mời dùng bữa.” Các nội thị đem đồ ăn mang lên, cung kính nói.

Hoàng đế ngồi ở trên giường, nhìn xem thanh đạm nhưng tinh mỹ đồ ăn, thở dài, ánh mắt nhìn về phía cửa điện bên ngoài.

Không biết A Lạc của hắn đang ăn cái gì? Hành cung bên kia chiếu cố có chu đáo không?

Đề xuất Cổ Đại: Thức Tỉnh Rồi, Ta Mang Hồ Mị Thuật
Quay lại truyện Hộ Vệ Của Nàng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá, mong chương mới ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện