Chương 86: Hắn là vật thí nghiệm của mẹ
Ôn Chấp rất bực bội.
Hắn chưa bao giờ bực bội như thế này.
Hắn nghe đám con trai trong lớp bàn tán Văn Dĩ Sênh xinh đẹp thế nào, dịu dàng thế nào đáng yêu thế nào, hắn chỉ có thể lẳng lặng nghe, lại chẳng làm được gì cả.
Quá đáng sợ. Cảm giác hoàn toàn không thể kiểm soát này đối với hắn mà nói quả thực đáng sợ chết người.
Bệnh kiều (Yandere). Cái thuộc tính nhị thứ nguyên vì yêu mà thành biến thái này có lẽ có thể dùng để hình dung Ôn Chấp.
Bệnh kiều thực sự sao có thể dung thứ bảo bối dễ vỡ mình trân quý bị bày ra ngoài sáng mặc người ta đánh giá và dòm ngó soi mói?!
Dục vọng chiếm hữu của Ôn Chấp trong khoảnh khắc này vặn vẹo đến mức không thể kiểm soát.
Hắn bây giờ chỉ muốn dùng sợi xích khắc hai chữ 'Ôn Chấp', trói tay chân và cổ Văn Dĩ Sênh lại, giống như con đực đánh dấu độc quyền lên con cái để tuyên bố quyền sở hữu, để tất cả mọi người đều biết Văn Dĩ Sênh là của hắn thì mới yên tâm.
Ôn Chấp ngồi hóng gió trên sân thượng tòa nhà dạy học bỏ hoang của học viện.
Nơi này vô cùng âm u.
Tạ Dư lên sân thượng liền nhìn thấy hắn trong bộ dạng này.
Ôn Chấp ngồi ở mép sân thượng, tay chống người ngả ra sau, chân dài đung đưa giữa không trung, gió lạnh thổi qua mái tóc đen và chiếc áo khoác đồng phục phanh ra của hắn, lộ ra đôi mắt u ám chán đời.
Ánh đèn le lói từ các tòa nhà khác chiếu vào khuôn mặt tinh xảo diễm lệ của hắn, và đốm lửa đỏ kẹp giữa những ngón tay.
"A Chấp?"
Nghe tiếng gọi, Ôn Chấp quay đầu nhìn lại.
Khoảnh khắc hắn nhìn sang khiến tim Tạ Dư chấn động mạnh, ánh mắt đó bình tĩnh như nước tù phẳng lặng.
Tê liệt, suy đồi, giống như một đóa hoa thối rữa nở rộ nơi góc tường âm u.
"Ngồi đó làm gì, A Chấp xuống đây!" Tạ Dư nghiêm mặt gọi hắn.
Ôn Chấp nhẹ nhàng liếc cậu ta một cái, phát ra tiếng cười khẩy nhẹ: "Văn Dĩ Sênh còn chưa chết, tớ còn có thể nhảy lầu tự sát sao?"
Ôn Chấp giơ tay, đốm đỏ trên đầu ngón tay đung đưa theo, điếu thuốc ngậm vào miệng, "Cậu vẫn hay chuyện bé xé ra to như vậy."
Tạ Dư nhíu mày, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, Ôn Chấp trước đây từng tự sát, Tạ Dư bị hắn dọa đến ám ảnh rồi.
Tạ Dư cũng bước lên mép sân thượng, ngồi bên cạnh hắn.
"Sao lúc này lại hút thuốc, không sợ Văn Dĩ Sênh ngửi thấy mùi à?"
Ôn Chấp nhướng mày không để ý: "Không sợ."
Nói xong hắn tự cười: "Mới là lạ, lát nữa đổi áo khoác đồng phục một chút."
"Ừ."
Bệnh sạch sẽ trước mặt Văn Dĩ Sênh có thể có ngoại lệ.
Ôn Chấp ngả người ra sau, hơi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, yết hầu trắng nõn nhô lên, tư thế đẹp mắt vô cùng.
"Cậu nói xem tớ có phải có bệnh thật không?" Hắn nhàn nhạt hỏi.
Tạ Dư ngẩn người rất lâu, cũng không trả lời được.
Ôn Chấp có bệnh hay không cậu ta không biết, nhưng hắn và người bình thường quả thực không giống nhau.
Mẹ của Ôn Chấp là Vu Phồn Nguyệt, một người phụ nữ bề ngoài dịu dàng, nội tâm tư duy bình tĩnh đến mức máu lạnh, đồng thời còn là một nhà tâm lý học sùng bái chủ nghĩa hành vi.
Ôn Tòng Nam vì lợi ích mà kết hôn với Vu Phồn Nguyệt, sau khi kết hôn hai người lại chẳng có tình cảm gì, Ôn Tòng Nam càng là bao nuôi tình nhân bên ngoài.
Năm xưa Vu Phồn Nguyệt đang nghiên cứu một thí nghiệm về mối quan hệ giữa gen trẻ em và ảnh hưởng của môi trường xấu hậu thiên.
Thí nghiệm bắt buộc phải dùng người thật và là trẻ em, rõ ràng thí nghiệm này vô cùng tàn khốc không có nhân đạo, nếu bị đưa tin chắc chắn sẽ bị các giới chửi rủa, Vu Phồn Nguyệt có oán hận với Ôn Tòng Nam, đối với cốt nhục của Ôn Tòng Nam càng là không có chút tình cảm nào.
Diễn biến sau đó thì chẳng có gì bất ngờ.
Ôn Tòng Nam thời trẻ hiếm khi quan tâm đến Ôn Chấp nhỏ bé.
Vu Phồn Nguyệt liền lấy con trai ruột của mình làm vật thí nghiệm triển khai nghiên cứu.
Tiểu Ôn Chấp chưa đầy một tuổi đã bắt đầu bị nhốt trong lồng, đối mặt nhiều nhất là mấy nhà tâm lý học mặc áo blouse trắng lạnh lẽo.
Cho nên trước đây Ôn Chấp nói nếu hắn biết nhả kén thì tốt rồi là rất nghiêm túc.
Hắn cảm nhận ác ý và sự giày vò của thế giới sớm hơn quá nhiều người, hắn muốn bảo vệ Văn Dĩ Sênh, theo cách riêng của hắn.
Sau đó...
Ôn Chấp đứng dậy khỏi sân thượng, cũng cắt ngang hồi ức của Tạ Dư.
Hắn dụi tắt điếu thuốc hút dở, lấy kẹo cao su từ trong túi ném vào miệng, khóe mắt cong lên, mặt nạ giả tạo dịu dàng hoàn hảo quay lại trên mặt.
"Tớ thực sự đã từng nghĩ, yêu đương với Văn Dĩ Sênh giống như một người bình thường, cô ấy có thể có vòng bạn bè của riêng mình, có không gian riêng tư của mình, tớ có thể cùng cô ấy hoàn thành chí hướng cuộc đời, thật đấy, tớ vẫn luôn học cách trở nên bình thường hơn chút."
Ôn Chấp nhếch môi cười cười, khá bất lực: "Nhưng hôm nay mới phát hiện tớ không làm được, chỉ nghe đám người đó bàn tán về cô ấy tớ đã không chịu nổi rồi."
Tạ Dư thần sắc phức tạp: "Tại sao cứ phải là Văn Dĩ Sênh, rốt cuộc cậu thích cô ấy ở điểm nào?"
"..."
Ôn Chấp là kẻ ác, cái nhìn đầu tiên, yêu là vẻ ngoài của cô, tốt nhất có thể làm thành tiêu bản vĩnh viễn lưu giữ.
Yêu cơ thể mềm mại kiễng chân đứng trong ánh sáng của cô.
Yêu linh hồn yếu ớt mà kiên cường của cô.
Sau này yêu cô mắt sáng răng trắng, yêu ngón chân đầy vết thương của cô, muốn nuốt trọn tất cả của cô bất kể xấu xí hay xinh đẹp.
"..."
Nhưng những lời sến súa ê răng thế này Ôn Chấp mới sẽ không nói với một thằng đàn ông thối tha.
"Về lớp đây." Ôn Chấp nhảy xuống khỏi bậc thềm, quay lưng vẫy tay với cậu ta.
Trong lòng Tạ Dư lại chẳng hề nhẹ nhõm chút nào, Ôn Chấp nhìn thì có vẻ bình tĩnh, nhưng quanh thân lại toát ra luồng khí tức âm hàn khiến người ta run rẩy.
Có lẽ bắt đầu từ khoảnh khắc này đã thay đổi rồi, Ôn Chấp thực sự trở nên cực độ đáng sợ.
Đề xuất Ngược Tâm: Biển Tình Sâu Thẳm, Cuối Cùng Cũng Hóa Hư Không
[Luyện Khí]
Hay
[Pháo Hôi]
Mình có thể mua mở từng chương k ad, hay phải mua 1 lần full nguyên bộ lun á ad
[Nguyên Anh]
Trả lờimua full luôn b. Mình để free 198 chương r. 10k cũng rẻ hoii.
[Pháo Hôi]
Truyện đã quá, cuốn ghê
[Nguyên Anh]
Mình vừa làm lại bản dịch chất lượng cao nhất hiện tại, mọi người có thể đọc lại thử.
[Pháo Hôi]
truyện hay nhưng sai tên nhiều quá, lúc thì Sanh sanh lúc thì sênh sênh, tùm lum tên khác
[Nguyên Anh]
Trả lờiđể mình làm bản dịch mới xịn hơn. Này bản cũ trước dịch thử.
[Pháo Hôi]
Trả lờiMình mới lướt đọc lại, thấy đổi tên rồi nhưng sao thấy câu văn nó hơi cụt cụt, văn k dc mượt như bản đầu, này mình mới lướt sơ mấy đoạn thui
[Luyện Khí]
🩷🩷
[Pháo Hôi]
👍👍
[Pháo Hôi]
.
[Pháo Hôi]
T
[Nguyên Anh]
Trả lờibạn spam hơi nhiều đó nha.
[Pháo Hôi]
ᥬᩤ