Chương 166: Anh ấy thật ngoan
"Nhìn cái gì?"
Ôn Chấp tao nhã cất "cậu em" vào trong, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh và thản nhiên như thường lệ.
Hứa Lãng cứng đờ người, chớp chớp mắt vội thu hồi tầm mắt, vẻ mặt có chút không giữ được bình tĩnh.
Nhìn cái gì ư?
Chẳng lẽ lại nói là đang nhìn trộm "hàng khủng" của cậu à, nói thế thì nghe giống gay quá!
"Khụ, cái đó..." Hứa Lãng tìm một cái cớ hoàn hảo, "Có thể cho tôi mượn tờ giấy không, tôi cũng muốn lau một chút."
Ôn Chấp không biểu lộ cảm xúc gì, tùy tiện ném cho cậu ta một gói khăn giấy rồi xoay người bỏ đi.
...
Buổi chiều, trạm phát thanh yêu cầu tập hợp toàn bộ thành viên để họp định kỳ, tất nhiên Văn Dĩ Sênh cũng phải có mặt.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Kỷ Thần đuổi theo Văn Dĩ Sênh, nhưng cậu ta lại chẳng nói chẳng rằng.
Văn Dĩ Sênh quay đầu hỏi: "Kỷ Thần, cậu tìm tôi có việc gì không?"
Kỷ Thần trầm mặc cúi đầu, mặt gần như vùi xuống ngực, có chút gò bó, xòe bàn tay đưa về phía Văn Dĩ Sênh.
Trong lòng bàn tay cậu ta lẳng lặng nằm một chiếc móc chìa khóa hình con thỏ nhỏ rất đáng yêu.
"Cho tôi sao?" Văn Dĩ Sênh lộ vẻ khó xử, cô xua tay, "Cảm ơn, tôi không nhận đâu."
Liên tưởng đến chuyện mấy ngày nay, Văn Dĩ Sênh lại cố ý bồi thêm một câu: "Cậu đừng tặng đồ cho tôi nữa, bạn trai tôi nhìn thấy sẽ không vui đâu..."
Kỷ Thần vẫn không lên tiếng, trực tiếp nhét con thỏ nhỏ vào tay cô, sau đó cúi đầu bỏ đi thẳng.
Văn Dĩ Sênh nhìn con thỏ nhỏ trong tay, lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng Kỷ Thần đã đi xa, cô cảm thấy hơi đau đầu.
Đây không phải là lần đầu tiên.
Hai ngày nay, mỗi lần gặp mặt, Kỷ Thần đều sẽ tặng cô những món đồ nhỏ, khi thì ly cà phê, khi thì dây buộc tóc, kẹo, hoặc những món đồ chơi linh tinh khác.
Nhưng rõ ràng bọn họ quen biết nhau chưa đến một tuần, nếu nói là theo đuổi thì cũng không thể nào nhanh như vậy chứ?
Hơn nữa tính cách của Kỷ Thần này thật sự có chút cứng nhắc và kỳ quặc. Cô đã thẳng thừng từ chối, thậm chí lôi cả Ôn Chấp ra làm bia đỡ đạn, cậu ta vẫn không hề thu liễm, cứ làm theo ý mình.
"Cái gì thế kia, con thỏ đáng yêu quá, Kỷ Thần tặng cậu à?" Giọng nói của Chung Nguyệt Nhi kéo Văn Dĩ Sênh ra khỏi dòng suy nghĩ phiền muộn. Phòng tập múa ở gần đây nên cô ấy thường xuyên ghé qua.
"Sênh Sênh, không phải Kỷ Thần thích cậu đấy chứ, sao lại tặng quà nữa rồi?" Chung Nguyệt Nhi thân thiết khoác tay cô, ngạc nhiên hỏi.
Văn Dĩ Sênh vừa nghe thấy thế đầu đã muốn nổ tung, cô chém đinh chặt sắt: "Không phải quà tặng, cậu đừng nghĩ lung tung."
Chung Nguyệt Nhi gật gù đầy ẩn ý: "Được rồi, nhưng con thỏ nhỏ này cậu định xử lý thế nào đây? Để Ôn Chấp nhà cậu nhìn thấy thì chắc chắn anh ấy sẽ tức giận cho xem."
Điều Văn Dĩ Sênh khổ não cũng chính là cái này.
Ôn Chấp nắm rõ mọi thứ về cô như lòng bàn tay.
Trên người cô có thêm hay bớt đi thứ gì, anh đều sẽ tra hỏi trước sau một hồi, cho đến khi nhận được câu trả lời mà anh cảm thấy hài lòng mới thôi.
Mấy loại phụ kiện như dây buộc tóc hay móc chìa khóa này, cô tuyệt đối không dám để Ôn Chấp nhìn thấy. Nếu bị anh biết được, khó tránh khỏi lại là một trận mưa máu gió tanh.
"Nguyệt Nguyệt, cậu giúp tớ giữ con thỏ này đi. Qua hai ngày nữa cậu mang hết mấy thứ đó đến đây, tớ phải nói chuyện rõ ràng với Kỷ Thần. Nếu cậu ta còn tiếp tục như vậy thì tớ cũng sẽ trở mặt." Những món đồ lặt vặt Kỷ Thần tặng đều được Văn Dĩ Sênh gửi chỗ Chung Nguyệt Nhi.
Chung Nguyệt Nhi sảng khoái đồng ý, bỏ con thỏ vào trong túi xách.
"Nhưng mà nói thật nhé, nếu bị Ôn Chấp biết được, Kỷ Thần chắc chắn sẽ thê thảm lắm. Giống như cái tên tóc xanh trường ngoài kia kìa, tự dưng bị đánh một trận ở trường mình, về trường còn bị bắt buộc thôi học."
"Thôi học?" Văn Dĩ Sênh hơi sững sờ.
Chung Nguyệt Nhi bỗng nhiên im bặt, trên mặt lộ vẻ chột dạ vì lỡ lời: "A... cũng không hẳn, chuyện này chắc không liên quan gì đến Ôn Chấp đâu, chắc là do tác phong cá nhân của tên tóc xanh kia có vấn đề thôi..."
Tác phong có vấn đề chắc là thật, nhưng đột nhiên bị thôi học... nói không có chút liên quan nào đến Ôn Chấp là điều không thể.
Văn Dĩ Sênh đương nhiên sẽ không đồng cảm với tên tóc xanh kia, nhưng cách làm việc của Ôn Chấp – người khác động vào cô một phần, anh liền âm thầm trả thù người ta gấp ngàn lần vạn lần – khiến cô cảm thấy rất ngột ngạt.
Cứ như thể cô cũng biến thành một kẻ ác độc điên cuồng, cùng hội cùng thuyền với anh vậy.
Cô luôn tin rằng ác giả ác báo, nhưng Ôn Chấp lại cứ khăng khăng muốn biến bản thân mình thành kẻ ác lớn nhất.
Chung Nguyệt Nhi quan sát sắc mặt cô, ấp úng nói: "Sênh Sênh, cậu đừng nghĩ nhiều nhé, ôi chao... tớ cũng không muốn chia rẽ tình cảm của cậu và Ôn Chấp đâu, nhưng mà..."
"Trước đây tớ cảm thấy Ôn Chấp vừa hiểu lễ nghĩa lại dịu dàng, rất chúc phúc cho hai người ở bên nhau. Nhưng bây giờ, tớ cảm thấy con người Ôn Chấp quá nguy hiểm. Sênh Sênh, cậu thật sự thích anh ấy sao?"
"Nếu cậu có nỗi khổ tâm gì bất đắc dĩ, nhất định phải nói cho tớ biết, tớ..."
"Không có đâu, là do miệng mồm tên tóc xanh kia không sạch sẽ với tớ nên Ôn Chấp mới ra tay, anh ấy chỉ là có tính bảo vệ tớ quá mức mà thôi." Văn Dĩ Sênh ngắt lời cô ấy.
Chung Nguyệt Nhi nghẹn lời, không nói gì nữa, có chút tủi thân: "Được rồi, hy vọng hai người có thể êm đẹp."
Văn Dĩ Sênh biết Chung Nguyệt Nhi chỉ đơn thuần lo lắng cho mình, nhưng càng vì thế, cô càng không muốn kéo bạn mình vào vũng nước đục này.
...
Chuyện tên tóc xanh bị đại học T buộc thôi học thật ra gây xôn xao không nhỏ ở khu làng đại học, chỉ là Văn Dĩ Sênh ít khi lên mạng nên mới không thấy.
Văn Dĩ Sênh về đến nhà, lên diễn đàn tìm kiếm thử thì biết được nguyên nhân thôi học là do đời sống cá nhân quá hỗn loạn. Còn hỗn loạn như thế nào thì trang web chính thức của đại học T không giải thích, nhưng bên dưới có bài đăng bóc phốt tên tóc xanh thường xuyên đi lừa tình, quan hệ bừa bãi khắp nơi.
"Đang xem gì thế?" Ôn Chấp bưng đĩa trái cây đã cắt sẵn đi vào.
Văn Dĩ Sênh không nói gì, ngồi trước bàn học, chống cằm lướt xem trang web diễn đàn trên máy tính.
Khi cần nhìn kỹ, cô sẽ đeo chiếc kính cận gọng bạc mảnh. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài vẫn còn hơi ẩm ướt, buông xõa xuống bờ vai như thác nước.
Ôn Chấp đặt đĩa trái cây xuống.
Anh cúi người, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, ngón tay nhẹ nhàng vén tóc cô ra sau vành tai, cúi đầu hôn lên vành tai trắng mềm của cô.
Mổ nhẹ một cái, liếm láp một chút, giống như một chú cún con không an phận.
"A Sênh..." Giọng anh khàn đi vài phần, bàn tay từ đường eo cô lặng lẽ trườn lên, "Lâu rồi không làm, anh nhớ em đến mức không ngủ được, giúp anh nhé, hửm?"
Anh có chút gấp gáp.
Văn Dĩ Sênh bị anh bóp mạnh đến mức run lên, dùng sức gạt tay anh ra: "Anh làm cái gì vậy, làm em đau rồi."
Tưởng đấy là đất nặn chắc, cứ nhào nặn mạnh tay như muốn giết người ta vậy.
Một tiếng "bốp" vang lên giòn tan, Ôn Chấp bị đánh rụt tay về, khó chịu cọ cọ vào gáy cô: "Xin lỗi, anh sẽ nhẹ nhàng mà."
"Ai cần anh nhẹ nhàng, đừng có chạm vào em."
Văn Dĩ Sênh dùng khuỷu tay đẩy anh ra, xoay màn hình laptop cho anh xem trang web, hỏi thẳng: "Có phải là chuyện tốt do anh làm không?"
Ôn Chấp liếc mắt nhìn qua, cười cười, bày ra vẻ mặt vô tội như đang cầu được khen thưởng: "Đúng là có dùng một chút xíu sức lực, có phải anh đã trừ hại cho dân rồi không?"
Văn Dĩ Sênh không nói rõ được là tâm trạng gì, có chút phức tạp, cô bực bội đẩy anh ra.
"Lần sau đừng làm như vậy nữa."
"Sao thế? Loại người cặn bã này, em sẽ không cảm thấy hắn đáng thương đấy chứ?"
"Em không thấy hắn đáng thương. Nhưng còn anh thì sao, anh thử nghĩ xem anh dạy dỗ hắn là xuất phát từ nguyên nhân nào? Căn bản không phải vì hắn lừa tình, mà là vì câu nói tục tĩu hắn nhắm vào em."
"Chuyện đó thì có gì khác biệt đâu."
"Có."
Ôn Chấp im lặng một chút, anh không muốn cãi nhau với Văn Dĩ Sênh vì những chuyện nhàm chán này.
Văn Dĩ Sênh thở phào nhẹ nhõm. Cô cũng ý thức được rằng giao tiếp với Ôn Chấp thì phải mềm mỏng, phải dỗ dành.
Cô gập máy tính lại, xoay ghế lại đối diện anh, cánh tay trắng nõn quàng lên cổ Ôn Chấp: "Em biết, loại người này bị thôi học là do tự hắn vi phạm quy định của nhà trường, nhưng sau này trước khi làm những chuyện như thế, anh phải thương lượng với em một chút."
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói mềm mỏng hơn nhiều: "Lần này làm rất tốt, nhưng phải tránh để sau này anh lỡ tay làm hại người tốt. Em không muốn bạn trai của mình là một kẻ tàn độc vô phương cứu chữa, hiểu không?"
Tay Ôn Chấp chống lên lưng ghế, bao trùm cả người cô vào giữa cơ thể mình và chiếc ghế.
"Ừm." Anh ngoan ngoãn đáp một tiếng.
"Vậy lần này, thưởng cho anh đi." Anh trơ mặt ra đòi phần thưởng.
Thật ra Văn Dĩ Sênh đã thấy phiền chết đi được rồi.
Cô xoay người dùng nĩa nhỏ, xiên một nửa quả dâu tây, đưa tới bên miệng anh: "A, phần thưởng đây."
Ôn Chấp không chịu, không biết xấu hổ nói: "Dùng miệng đút cho anh mới tính."
"Tránh ra, không ăn thì thôi." Cô quay đầu tự mình ăn miếng dâu tây, ưm, ngọt thật.
Ôn Chấp trực tiếp cúi đầu hôn xuống.
Đoạt lấy toàn bộ miếng dâu tây vào trong miệng mình.
Văn Dĩ Sênh bị nụ hôn trao đổi thức ăn này của anh làm cho ghê tởm, nhưng lại có cảm giác tê dại, kỹ thuật hôn của anh quá tốt.
Ôn Chấp bế bổng cô lên giường.
Anh cầu xin cô.
Văn Dĩ Sênh mới không thèm.
"Anh tự xử đi!" Văn Dĩ Sênh nhắm nghiền mắt, co rúm người ở đầu giường, quấn chặt chăn quanh người.
Yết hầu Ôn Chấp trượt lên trượt xuống: "Vậy em, cho anh nhìn."
... Nếu còn từ chối nữa, chỉ sợ tên khốn này sẽ trở mặt dùng biện pháp mạnh.
Văn Dĩ Sênh vươn mũi chân đá đá anh: "Vậy anh, tránh xa em ra một chút."
"Ừm." Ôn Chấp ngoan ngoãn quỳ xuống cuối giường, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào người Văn Dĩ Sênh, giống như một con sói đói đang phát ra tia sáng màu đỏ.
Văn Dĩ Sênh nhắm chặt mắt, căn bản không dám đối diện với ánh mắt như muốn nuốt chửng cô của anh.
Cô xấu hổ cắn chặt môi, chậm rãi vạch chăn ra, cho anh nhìn.
Ôn Chấp anh ấy... (Lược bỏ)...
Đề xuất Ngược Tâm: Trọn Kiếp Này, Ta Mãi Vấn Vương Hình Bóng Chàng
[Luyện Khí]
Hay
[Pháo Hôi]
Mình có thể mua mở từng chương k ad, hay phải mua 1 lần full nguyên bộ lun á ad
[Nguyên Anh]
Trả lờimua full luôn b. Mình để free 198 chương r. 10k cũng rẻ hoii.
[Pháo Hôi]
Truyện đã quá, cuốn ghê
[Nguyên Anh]
Mình vừa làm lại bản dịch chất lượng cao nhất hiện tại, mọi người có thể đọc lại thử.
[Pháo Hôi]
truyện hay nhưng sai tên nhiều quá, lúc thì Sanh sanh lúc thì sênh sênh, tùm lum tên khác
[Nguyên Anh]
Trả lờiđể mình làm bản dịch mới xịn hơn. Này bản cũ trước dịch thử.
[Pháo Hôi]
Trả lờiMình mới lướt đọc lại, thấy đổi tên rồi nhưng sao thấy câu văn nó hơi cụt cụt, văn k dc mượt như bản đầu, này mình mới lướt sơ mấy đoạn thui
[Luyện Khí]
🩷🩷
[Pháo Hôi]
👍👍
[Pháo Hôi]
.
[Pháo Hôi]
T
[Nguyên Anh]
Trả lờibạn spam hơi nhiều đó nha.
[Pháo Hôi]
ᥬᩤ