Chương 122: Dấu răng. Kinh dị

Chương 122: Dấu răng. Kinh dịVăn Dĩ Sênh ngẩn ra một chút. Cái gì?Da cô vốn trắng, mắt bị vải đen bịt kín, bên môi bị bắt nạt giống như bôi son, làm nổi bật cả người đều yếu ớt dễ vỡ cực kỳ.Thật ra cô lờ mờ có dự cảm.Đôi mắt đã khóc đến khô khốc lại dâng lên hơi nước."Tôi tôi không..."Cảm xúc cô kịch liệt phản kháng, lại giãy giụa không thoát, nửa khuôn mặt dưới vải...
Đề xuất Đồng Nhân: Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi
BÌNH LUẬN