Chương 117: Khóc khóc khóc kiều kiều tủi thân khóc rồi
Hành lý của Văn Dĩ Sênh không bao nhiêu.
Quần áo trong tủ đều là Ôn Chấp mua cho, cô chỉ mang đi quần áo cũ của mình.
Đồng nghiệp quán cà phê Tề Tuyết còn chưa tìm được bạn cùng phòng hợp thuê, Văn Dĩ Sênh quyết định qua đó, Tề Tuyết tự nhiên cao hứng, trong điện thoại hoan nghênh cô đến.
Văn Dĩ Sênh bỏ con thỏ vải rách nát trên bàn học vào vali, đây là lúc nhỏ bố Văn Diễn khâu cho cô, cô nhất định phải mang theo.
Ánh mắt đột nhiên khựng lại, nhìn thấy bên cạnh con rối vải ——
Hộp nhạc thủy tinh.
Đây là quà năm mới Ôn Chấp tặng cho cô.
Bé trai mặc âu phục màu đen chơi đàn dương cầm và bé gái múa ba lê kiễng mũi chân, yên lặng làm bạn trong quả cầu thủy tinh.
Tim Văn Dĩ Sênh bỗng nhiên tĩnh lại, cô cầm lấy hộp nhạc vặn dây cót dưới đáy một chút, ánh đèn nhu hòa bên trong quả cầu sáng lên, khúc nhạc ba lê phảng phất trút xuống từ phím đàn đen trắng dưới đầu ngón tay bé trai, bé gái theo đó nhẹ nhàng xoay tròn.
Văn Dĩ Sênh nhìn chằm chằm quả cầu thủy tinh, bỗng nhiên phát hiện cái gì.
—— Bé trai chơi đàn dương cầm không cúi đầu nhìn phím đàn, cậu bé dường như đang nghiêng đầu chăm chú nhìn bé gái múa ba lê.
Văn Dĩ Sênh mím môi cười, mình thật đúng là không thú vị, nhìn chỗ nào lại có gì khác biệt chứ.
Văn Dĩ Sênh do dự một chút, vẫn bỏ hộp nhạc vào vali mang đi.
Mà cô không nhìn thấy, khi dây cót ngừng xoay, ánh đèn tắt ngấm, quả cầu thủy tinh rơi vào ảm đạm, trên chiếc đàn dương cầm nhỏ kia nhìn kỹ có khắc chữ cái 'S và Z'.
Đương nhiên không nhìn thấy...
Càng nhiều người sẽ đi thưởng thức vẻ đẹp phát quang phát sáng, rất ít người đi tới gần tội ác nảy sinh dưới bóng tối.
~
Hiện tại là chín giờ tối, Văn Dĩ Sênh kéo vali ra khỏi phòng ngủ.
Đi tới phòng khách, liền nhìn thấy Ôn Chấp ngồi trên sô pha.
Hắn nhắm mắt dựa vào sô pha, dung nhan trắng nõn tư văn, lông mi đen nhánh, mí mắt mỏng thấu trắng có thể thấy được mạch máu màu xanh.
Đại khái là nghe thấy động tĩnh, hắn mở mắt, nhìn thấy Văn Dĩ Sênh kéo vali: "Muộn thế này rồi đi đâu."
"Em muốn dọn đi." Văn Dĩ Sênh nói.
Giọng hắn thấp khàn: "Không dọn đi có được không a."
Văn Dĩ Sênh nắm chặt tay kéo vali, trong lòng có vài phần động dung.
Phòng khách rất lớn, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ.
Hắn hãm trong bóng tối, trên người phảng phất bao phủ một tầng cô linh lạnh lẽo nồng đậm âm trầm.
Mũi Văn Dĩ Sênh mạc danh chua xót.
Cô ở chỗ này cùng Ôn Chấp ở hơn một năm... đương nhiên sẽ nảy sinh tình cảm.
"A Sênh còn nhớ không, em từng nói sẽ ở bên cạnh anh, tại sao lại không giữ lời chứ, giống như mẹ muốn rời bỏ anh." Giọng hắn rất nhẹ rất nhẹ.
Văn Dĩ Sênh dời tầm mắt khỏi người hắn.
Trên người hắn phảng phất có loại ma lực u buồn mê hoặc người khác, khiến người ta nhịn không được đi che chở, đi rủ lòng thương.
Văn Dĩ Sênh lại hạ quyết tâm, "Em không rời bỏ, chỉ là dọn ra ngoài ở thôi."
"Em đi đây."
"Đêm nay đừng đi được không? Rất muộn rồi." Ôn Chấp giống như đang cầu xin.
Văn Dĩ Sênh kéo vali đi đến cửa, "Anh ngủ sớm đi."
Sắc mặt Ôn Chấp dần dần tái nhợt, "Vậy anh bảo tài xế đưa em."
"Không cần, em gọi xe công nghệ rồi."
"..." Ôn Chấp ngồi trên sô pha không nhúc nhích, nhìn chằm chằm bóng dáng Văn Dĩ Sênh, đồng tử u sâu phảng phất một vũng nước đọng.
Sự giữ lại hạ thấp tư thái chút nào không giữ được cô, sự ôn nhu đáy mắt Ôn Chấp biến mất, hơi nhếch khóe miệng, "Gấp gáp đi như vậy, là bởi vì yêu đương với em trai xinh đẹp, cho nên không cần anh trai nữa."
Văn Dĩ Sênh khựng lại, nhìn cũng không nhìn hắn. Dưới khuôn mặt ôn hòa của hắn quả nhiên cất giấu một mặt khác.
Rầm! Văn Dĩ Sênh dùng sức đóng sầm cửa.
Ôn Chấp thở dài lạc lõng, dựa vào sô pha, thần sắc phủ lên một tầng âm ế.
Đáy mắt hắn đột nhiên dâng lên một tầng hơi nước, tủi thân đến khóe mắt rơi lệ.
Cô đi rồi.
Thật sự đi rồi.
Hắn vốn dĩ đều không muốn truy cứu nụ hôn kia rồi...
Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Khoa Kết Thúc, Cũng Là Lúc Nữ Nhi Ta Lìa Đời.
[Luyện Khí]
Hay
[Pháo Hôi]
Mình có thể mua mở từng chương k ad, hay phải mua 1 lần full nguyên bộ lun á ad
[Nguyên Anh]
Trả lờimua full luôn b. Mình để free 198 chương r. 10k cũng rẻ hoii.
[Pháo Hôi]
Truyện đã quá, cuốn ghê
[Nguyên Anh]
Mình vừa làm lại bản dịch chất lượng cao nhất hiện tại, mọi người có thể đọc lại thử.
[Pháo Hôi]
truyện hay nhưng sai tên nhiều quá, lúc thì Sanh sanh lúc thì sênh sênh, tùm lum tên khác
[Nguyên Anh]
Trả lờiđể mình làm bản dịch mới xịn hơn. Này bản cũ trước dịch thử.
[Pháo Hôi]
Trả lờiMình mới lướt đọc lại, thấy đổi tên rồi nhưng sao thấy câu văn nó hơi cụt cụt, văn k dc mượt như bản đầu, này mình mới lướt sơ mấy đoạn thui
[Luyện Khí]
🩷🩷
[Pháo Hôi]
👍👍
[Pháo Hôi]
.
[Pháo Hôi]
T
[Nguyên Anh]
Trả lờibạn spam hơi nhiều đó nha.
[Pháo Hôi]
ᥬᩤ