Chương 106: Đạo đức giả, không thể trêu chọc
"...?"
Thiếu niên đột nhiên lên tiếng, bước chân Văn Dĩ Sênh dừng lại, tưởng mình nghe nhầm.
Cô chậm rãi xoay người nhìn về phía cậu ta: "Cậu nói cái gì?"
Kỳ Lân từ từ đứng dậy, giơ tay khẽ sờ chóp mũi, giống như đang ngượng ngùng, hai tay đút lại vào túi, "... Không nghe thấy thì thôi."
Văn Dĩ Sênh khựng lại.
Mỗi lần giao đồ ăn, hai người thật ra cũng không có bao nhiêu giao lưu.
Cậu ta đều lười biếng ngồi trên ghế gaming, lần này, Văn Dĩ Sênh mới kinh ngạc phát hiện nhóc tiểu học đứng lên thế mà lại cao như vậy?
Văn Dĩ Sênh vừa rồi thật ra là nghe thấy được.
Sắc mặt cô vi diệu, do dự mở miệng: "Cậu sẽ không phải là muốn bắt chuyện với tôi chứ?"
Tạo nghiệp a, cô cũng không muốn vô ý đầu độc một nhóc tiểu học yêu sớm.
Da Kỳ Lân trắng, dưới lông mi dày rậm con ngươi đen nhánh, nhìn rất ngoan ngoãn, loại hình tướng mạo hoàn toàn chính là em trai cún con (tiểu nãi cẩu).
Có lẽ là không thích tướng mạo của mình.
Cậu ta cố ý cắt tóc rất ngắn, đầu đinh đen cứng, liền tăng thêm vài phần ý vị dã tính khó thuần.
Kỳ Lân im lặng ba giây, mới thuận theo lời cô hỏi tiếp, "Ừm, vậy A Tỷ có cho cơ hội hay không?" Trong lời nói mang theo chút ý cười, không quá giống là nghiêm túc.
Văn Dĩ Sênh lại rất nghiêm túc.
Sa sầm mặt mày, biểu cảm nghiêm túc có loại đáng yêu khác biệt.
"Cậu vẫn là học sinh cấp hai đi?"
"Mỗi lần giao đồ ăn cậu đều ở quán net, đương nhiên tôi không có tư cách nói cái gì, nhưng cậu đã gọi một tiếng chị, tôi liền nói nhiều một câu, vị thành niên đắm chìm trong game hại thân hại thần, không có lợi ích gì đâu."
Kỳ Lân chớp chớp mắt, dáng vẻ rất ngoan: "A Tỷ nói đúng."
"Về phần... cái kia." Có lẽ là cậu ta quá dễ nói chuyện, Văn Dĩ Sênh cũng không bưng cái giá chị gái nữa.
Cô mím môi, thấm thía, giọng nói dịu dàng: "Tôi không có hứng thú với loại trẻ con như cậu đâu, cậu mau chóng bỏ cái ý niệm đó đi, sắp khai giảng rồi quan trọng là chuyên tâm học tập."
"Trẻ con?"
Kỳ Lân lặp lại, nhíu mày.
Văn Dĩ Sênh cũng không cho cậu ta nói thêm nữa, xoay người đi luôn.
Kỳ Lân hai bước đuổi theo, xoay người chặn trước mặt cô.
Trong mắt Văn Dĩ Sênh đề phòng, không khỏi lui về phía sau một bước.
Kỳ Lân đi theo tiến lên một bước, đến gần Văn Dĩ Sênh, cậu ta cúi xuống nhìn cô, nhưng vẫn cao hơn cô, cười hỏi: "A Tỷ, chị xem tôi nhỏ chỗ nào?"
Văn Dĩ Sênh ngẩn ra một chút.
Trong quán net tràn ngập mùi thuốc lá nhàn nhạt, hơi thở thiếu niên ghé sát lại sạch sẽ thanh sảng.
"Tôi chỉ tuổi tác," Văn Dĩ Sênh từng chữ khinh thường, "Chỉ có trẻ con mới dùng chiều cao để diễu võ dương oai."
Kỳ Lân chậm rãi tới gần, khoảng cách chóp mũi hai người sắp chạm vào nhau, trong mắt cậu ta mang theo chút ý cười giảo hoạt: "Chỉ có người ngu xuẩn mới dùng tuổi tác để phán đoán một người là trưởng thành hay ấu trĩ."
Văn Dĩ Sênh hừ lạnh: "Cậu mắng tôi ngu?"
Kỳ Lân cười ngoan ngoãn: "Không dám mắng A Tỷ."
"Nhóc tiểu học, ai muốn làm chị cậu chứ, tôi cũng không có em trai." Ngữ khí Văn Dĩ Sênh không tốt, vòng qua cậu ta rồi đi.
Trong tay còn mấy đơn đồ ăn chưa giao đâu.
Nhờ phúc của vị Kỳ mỗ này, cửa hàng trưởng chuyên môn trang bị cho cô một chiếc xe máy điện nhỏ, đồ ăn giao đi của cửa hàng vốn dĩ không nhiều lắm, dứt khoát để cô giao hết.
Mấu chốt là có tiền cầm, đồng thời với việc giao đồ ăn thì giờ làm việc trong cửa hàng không ảnh hưởng, mỗi đơn giao còn tính thêm tiền, đối với Văn Dĩ Sênh mà nói có thể kiếm thêm một khoản nhỏ.
Kỳ Lân đứng tại chỗ, thấy cô đi cũng không có động tác gì.
Lúc Văn Dĩ Sênh sắp biến mất ở chỗ ngoặt, thiếu niên xoay người, đôi mắt đen nhánh đuổi theo Văn Dĩ Sênh.
Thần thái của thiếu niên luôn nhiệt liệt mà trương dương, ánh đèn làm nổi bật mi mắt kia kiêu ngạo khó thuần.
"A Tỷ, sau này chúng ta còn gặp lại không?"
Văn Dĩ Sênh dừng cũng không dừng, đưa lưng về phía cậu ta vẫy vẫy tay, đi rồi.
"..." Sau đó, trong đơn giao hàng của quán cà phê liền không còn xuất hiện khách hàng Kỳ nữa.
Văn Dĩ Sênh ra khỏi quán net, đội mũ bảo hiểm, lái xe máy điện nhỏ hòa vào dòng xe cộ dưới ánh mặt trời chói chang của thành phố.
Một chiếc siêu xe màu hồng phấn lẳng lơ vừa khéo chạy lướt qua nhau, dừng ở cửa Bắc Đẩu Điện Cạnh.
Lộ Tri Chu một tay chống, soái khí nhảy xuống xe, đột nhiên như có cảm giác tháo kính râm xuống, nhìn về phía sau xe vài lần, nhỏ giọng tự nói: "Vừa rồi là nhìn thấy ai sao, hình như hơi quen mắt a..."
Cậu ta vừa ngước mắt, nhìn thấy biểu đệ Kỳ Lân từ quán net đi ra, chút cảm giác quen thuộc kia cũng bị ném ra sau đầu.
Lộ Tri Chu một phen ôm lấy vai cậu ta: "Lại tới quán net, phòng game xa hoa trong nhà tôi còn không đủ cho cậu chơi à?"
Kỳ Lân cười cười không đáp lời, ngửa đầu uống cà phê đá trong tay.
Lộ Tri Chu nhướng mày: "Thằng nhóc cậu, cười lẳng lơ như vậy, xuân tâm nảy mầm rồi đi, thật cho rằng tôi không biết?"
"Cách hai ba ngày lại tới quán net này, trong nhà máy chơi game gì không có, cậu lại tới đây chơi."
"Anh trai đều hiểu, cô nương cậu nhìn trúng đã theo đuổi được chưa? Em dâu nhỏ trông như thế nào a, có ảnh không cho tôi xem chút."
Kỳ Lân cạn lời nhìn cậu ta một cái: "Em dâu? Anh không sao chứ."
"Vậy cậu dám nói, cậu tới đây không phải vì gặp cô nương nào đó?" Lộ Tri Chu chưa từ bỏ ý định hỏi.
Kỳ Lân khựng lại, đẩy cậu ta ra lên xe, "Sau này sẽ không tới nữa."
Biểu cảm Lộ Tri Chu thâm trầm: "Anh hiểu, cậu bắt chuyện bị từ chối rồi."
Kỳ Lân dựa vào lưng ghế xe: "Cũng không hẳn."
"Đệt, thằng nhóc cậu thật đúng là tình đầu chớm nở rồi," Trên mặt Lộ Tri Chu hưng phấn, "Vậy sao lại không tới nữa chứ? Theo đuổi con gái cậu phải có kiên nhẫn."
Kỳ Lân quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, cả người lười biếng không có sức lực gì.
"Tùy duyên hiểu hay không."
Cậu ta gọi cô là A Tỷ, không biết tên họ cô.
Bởi vì đặt đồ ăn, cậu ta có số điện thoại của cô, nhưng cũng khinh thường cố ý đi liên hệ.
Không cần thiết, chính là có hảo cảm, nhưng còn chưa thật sự đến mức độ đó.
Thuận theo tự nhiên.
Nếu, chỉ là nếu. Nếu sau này bọn họ sẽ gặp lại, thành phố lớn như vậy cậu ta có thể gặp lại cô trong biển người ngàn vạn.
Kỳ Lân nghĩ, cậu ta nhất định sẽ hung hăng rung động, vui vẻ đến mức phương tấc đại loạn.
Đây chính là ông trời đang chỉ dẫn rồi.
Khi đó.
Cậu ta cái gì cũng sẽ không để ý, sẽ không cố kỵ, nhất định phải chiếm A Tỷ làm của riêng mới thôi.
Lộ Tri Chu cười trêu chọc: "Nhìn không ra a, biểu đệ còn tin bộ duyên phận này cơ đấy."
"Cũng nói không chừng, này không phải sắp khai giảng rồi sao, có thể người ta cô nương nhỏ cũng là đi học ở Nam Xuyên đấy."
Kỳ Lân trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên lại toát ra một câu: "Cô ấy lớn tuổi hơn em một chút, chắc là học sinh cấp ba."
"Hô, tình chị em tốt a," Lộ Tri Chu cười nói, "Nói không chừng là bạn học với tôi đấy, đàn chị Nam Xuyên đều cực kỳ xinh đẹp, khai giảng cậu sẽ biết, tân sinh các cậu có phúc rồi."
Lộ Tri Chu thuận miệng thêm một câu: "Chỉ có một đàn chị cậu không thể trêu chọc, những người khác xem bản lĩnh của cậu."
Kỳ Lân lười để ý lời nói bậy bạ của cậu ta, cậu ta rất ít qua lại với con gái, đừng nói gì mà trêu chọc.
Nhưng lời cậu ta nói có chút thú vị, Kỳ Lân cũng nhịn không được tò mò, "Đàn chị nào không thể trêu chọc, nguyên nhân?"
Lộ Tri Chu vừa rồi cũng là thuận miệng nói không qua não.
Thấy cậu ta truy hỏi, Lộ Tri Chu cười đầy ẩn ý, "Bởi vì vị đàn chị kia là của đàn anh."
"Người của Ôn Chấp, ai dám cướp."
Kỳ Lân nghe hiểu, trong đầu cũng hiện lên một nam sinh nhìn qua ôn nhu văn nhã.
Lộ Tri Chu tổ chức tiệc bọn họ gặp qua một lần, cậu ta không có ấn tượng tốt gì với người kia.
Cái nhìn đầu tiên chính là đạo đức giả.
Đề xuất Ngược Tâm: Chỉ Thua Một Người
[Luyện Khí]
Hay
[Pháo Hôi]
Mình có thể mua mở từng chương k ad, hay phải mua 1 lần full nguyên bộ lun á ad
[Nguyên Anh]
Trả lờimua full luôn b. Mình để free 198 chương r. 10k cũng rẻ hoii.
[Pháo Hôi]
Truyện đã quá, cuốn ghê
[Nguyên Anh]
Mình vừa làm lại bản dịch chất lượng cao nhất hiện tại, mọi người có thể đọc lại thử.
[Pháo Hôi]
truyện hay nhưng sai tên nhiều quá, lúc thì Sanh sanh lúc thì sênh sênh, tùm lum tên khác
[Nguyên Anh]
Trả lờiđể mình làm bản dịch mới xịn hơn. Này bản cũ trước dịch thử.
[Pháo Hôi]
Trả lờiMình mới lướt đọc lại, thấy đổi tên rồi nhưng sao thấy câu văn nó hơi cụt cụt, văn k dc mượt như bản đầu, này mình mới lướt sơ mấy đoạn thui
[Luyện Khí]
🩷🩷
[Pháo Hôi]
👍👍
[Pháo Hôi]
.
[Pháo Hôi]
T
[Nguyên Anh]
Trả lờibạn spam hơi nhiều đó nha.
[Pháo Hôi]
ᥬᩤ